Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

"Túp lều lý tưởng của anh và của em "

Túp lều lý tưởng

"Túp lều lý tưởng  của anh và của em "  một bài hát  thật vui và dí dỏm  !  Một túp  lều tình   có hay không  ?

 Đã xưa rồi cái ngày  "một mái nhà tranh hai  trái tim  vàng "  . Các bạn trẻ yêu nhau  thì rất nhiều ; tưởng rằng không thể sống thiếu nhau ; nhưng khi nghĩ tới chuyện hôn nhân thì lại bị chững lại .  Lý do   thì cũng rất nhiều  ; nhưng điều mà để các bạn  phân vân lo lắng chung quy cũng chỉ là vấn đề kinh tế . Cuộc sống thật sự khó khăn để kiếm tiền , đàn ông thì muốn chăm lo cho vợ  , con thật sự chu đáo . Phụ nữ thì ao ước có một người chồng  là bờ vai để tựa  trong nhiều lĩnh vực . Uh ! mình rất yêu anh  ! nhưng anh ấy nghèo quá thì làm sao có thể  lo cho mình và các con ?  Xã hội ngày càng phát triển sự phân cấp lại càng rõ rệt  . Chỉ có  trái tim mới có thể xoá bỏ  mọi ngăn cách  .  Đôi khi  con người ta vẫn để  vật chất lấn áp tình cảm thiêng liêng của mình . Lấy một người mà mình không  yêu miễn là làm sao anh ấy ( cô ấy ) cho mình  một cuộc sống thật sự vương giả  . Nhưng các bạn ơi ! có biết bao nhiêu đôi sẽ hạnh phúc vì giàu có ? thật sự rất ít .


Chiều hôm qua  tôi  tới thăm một người chị gái  rất thân ; chị  đã gần 60 tuổi  , vì chị gọi điện báo tôi rằng con gái chị   đã bỏ nhà  đi  . Vì nó là đứa rất ngoan ngoãn , xinh đẹp và đang có một công việc rất tốt , năm nay nó tròn 28 tuổi  . Ra đi nó để lại cho bố mẹ nó một bức thư , mẹ nó đưa cho tôi đọc . Nó thật sự  viết về sự bất mãn của nó với bố mẹ ; "Con thật sự  không làm gì giúp mẹ được , vì con rất thương mẹ ; những khi bố và mẹ cãi nhau ; đồ đạc  đổ vỡ   con không thể  can  chỉ ôm mặt mà khóc " " nhà minh rất giàu có , mà tại sao bố mẹ luôn cãi nhau . hơn 20 năm qua con được chứng kiến  . Giờ đã đến lúc con phải ra đi vì không thể chịu nổi cái không khí ngột ngạt khó thở  này nữa "Tôi đã hỏi chị  là tại sao như thế  ?  Gia đình  chị  quá sung túc đầy đủ mà ." Chị nói : " em phải ở trong chăn mới biết chăn  có rận  " . Tôi không hiểu cái con rận này nó to tới mức nào mà quấy đảo gia đình chị  hoài  . Và chị đã tâm sự cho tôi nghe  : anh ấy đi làm ăn  liên tục ra Bắc vào Nam kiếm tiền  rất nhiều . Và mỗi lần về đều đưa tiền cho chị . Nhưng chị đòi hỏi chồng lại phải  luôn ở bên cạnh mình để  có thể ăn chung một bữa cơm chiều .  Gần đây nhất chị phát hiện ra chồng chị có quan hệ tình ái với một đối tác . Thế là chị  ghen . Và ghen đã làm chị mất ngủ  rất nhiều đêm .

Không dám hỏi nữa vì đó là chuyện  của mỗi gia đình . Nhưng một cảm giác thật bất mãn khi ngồi trong nhà chị . Một căn nhà 4 tầng lầu giữa quận 5  thật sự  đẹp đẽ . Chị có tài trang trí  nên nhà rất đẹp ; mình thấy thật ấm cúng  . Vậy mà vì điều gì mà chị nói là  luôn bị lạnh lẽo ; và cô đơn . Chính xác bây giờ thì mới hiểu rằng : dù   giàu có nhưng thiếu vắng bóng người đàn ông đi qua lại trong nhà   là không thể được . Anh thỉnh thoảng mới về đem tiền rất nhiều và  dẫn chị đi ăn nhà hàng  sang trọng . Tôi cũng hay được mời đi ăn  ; cứ nghĩ là họ rất hạnh phúc . Vậy mà ...Chị nói rằng : chờ anh về chị sẽ  làm đơn ly dị . Ở cái tuổi U60  ly dị để được thanh thản ; để khỏi phải ghen tuông cho mệt người . Chị nói với tôi như vậy . Tôi không dám can thiệp  và không thể góp ý . Vì bản tính của chị là người thích sai bảo ; thích điều khiển người khác . Do chị xuất thân từ một gia đình rất giàu có . Nhưng trong thâm tâm tôi hiểu vì sao tới nông nỗi này . Anh và chị lấy nhau hoàn toàn không phải từ tình yêu .  Chị luôn cho rằng mình giàu có mình có tiền để giúp anh tạo nghiệp nên mình có quyền . Một lần tôi đã chứng kiến chị  quát anh rằng :" Không có tiền của tôi thì anh làm gì có ngày hôm nay "

" Người giàu cũng khóc " mà kẻ nghèo khó thì cũng  phải bật khóc thôi ; nhưng cái khóc của kẻ nghèo khó có vẻ dễ chấp nhận hơn người giàu .  Bao nhiêu người phụ nữ ao ước được có một cuộc sống vương giả ; hơn 20 năm chị chẳng phải làm gì cả ; việc nhà có người giúp việc . Chỉ có mỗi việc là chăm chó Nhật thôi . Chị nuôi  5 con chó và chơi với chúng như là bạn bè .

Nhà tôi có cho mướn nhà ; có một đôi vợ chồng rất nghèo ; họ đã ở nhà tôi 3 năm nay ; nhưng thật sự tôi thấy họ rất hạnh phúc . Chồng đi làm hồ ; vợ đi may đồ thuê . Chủ nhật tôi thấy họ chở nhau đi chơi rất tình tứ ; các con học hành rất  giỏi . Chưa bao giờ tôi thấy họ gây gỗ cãi vã nhau . Tôi hỏi họ rằng :" hai đứa hay thật . vì sao mà không cãi nhau ". Vợ mỉm cười nói :" Cô à ; cãi nhau làm gì  , mình đã quá khổ phải đi ở mướn  thì phải  hoà thuận ; dành dụm tiền mà mua nhà . Cãi nhau thì  sẽ làm được gì nữa . Còn nuôi con ăn học nữa chứ " Họ đã mua được một mảnh đất nhỏ rồi ; và  báo với tôi là sang năm sẽ cất nhà .

Thế đấy các bạn  à .  Hạnh phúc không phải vì sự giàu và nghèo quyết định ; hạnh phúc là mỗi người phải  thật sự chăm lo cho nhau  . Hiểu nhau , yêu nhau . lấy nhau và gìn giữ hạnh phúc đều do  đôi lứa quyết định .

Chỉ là một "túp lều "; nhưng rồi lều  đó sẽ được sửa sang và cơi nới thành  căn nhà khang trang  đầy đủ tiện nghi .nhờ sự chịu thương chịu khó  của cả hai vợ chồng .  Phải không các bạn ? Vậy thì yêu nhau thì phải  lấy nhau vì tình yêu  ? Đừng để tình yêu mất đi vì  sự so tính vật chất . Và tôi cũng muốn các bạn vui nhộn với bài hát này nhé !





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét