Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Mang nặng đẻ đau

Cô ốm nghén , biết là ốm nghén rất bình thường của người phụ nữ , nhưng với cô thì ốm nghén là một cực hình . Hai tháng cô không thể ăn gì được nên phải đi nhập viện để truyền dịch . Bất cứ đồ ăn gì cũng làm cô ói mửa . Người gầy đét , xanh như tàu lá , hai mắt trũng sâu như người chết đói năm 1945 . Chẳng còn một dáng vẻ của cô gái 20 tuổi nữa . Ba , mẹ cô lo sợ . Bệnh viện khuyên cô nên bỏ thai , vì cô sẽ chết nếu vẫn giữ thai nhi . Cô cương quyết không chịu . Chồng cô thì đang ở mặt trận K Cô không ở nhà chồng mà về nhà cha , mẹ để cha , mẹ chăm sóc cho cô .
Sáng hôm đó một y tá tới giường nói :
" nếu em tiếp tục ói mửa , không ăn uống gì được thì bệnh viện buộc phải cho đứa con ra để cứu em "
Giương cặp mắt sâu hoắm cô nói :
" xin đừng làm thế , hãy cho em thêm vài ngày nữa "
Quả nhiên hai ngày sau cô bắt đầu ăn được và không còn ói mửa 
Bác sỹ xuống bên cô cười nói :
" hình như con cô nó biết nghe đấy "" nó nghe và không quậy mẹ nữa "
Cô mỉm cười sung sướng , bụng cứ to dần , to dần , người cô lại mập trở lại , vác cái bụng chễm chệ đi làm bị người cơ quan trêu đùa : ăn gì mà to thế ?
Ngày sanh là một ngày cô nhớ mãi không bao giờ quên 
Chiều hôm đó cô đau bụng , đau đẻ mà , đau như ai xé nát gan ruột . Cha và mẹ cô đưa cô vào bệnh viện . Cha cô còn đem theo một buồng dừa tươi . Mẹ thì cứ giục : " con ơi , ráng lên " Tay cầm ly nước dừa , mẹ ghé sát miệng cô năn nỉ : " con ơi , Ráng uống cho dễ sanh "
Không 
Cô gào lên : mẹ ơi , con đau lắm , con không uống gì hết và tay cô hất đổ ly nước dừa 
Mẹ thất vọng 
Hết đau bụng thì cô lại lên cơn đau ỉa . Giời ơi ! không đau bụng mà lại buồn đi cầu mới xấu hổ chứ 
Thế là cô lại chổng mông lên mà gào : " mẹ ơi , con đau lắm " 
Y tá thì nói : Đau ỉa thì vào nhà cầu đi 
Mẹ dắt vào nhà cầu thì bà Bác sỹ la làng lên : Không vào nhà cầu , vào để đẻ ra nhà cầu à ?
Thế lại quay vào buồng đợi sanh , cứ thế chổng mông lên mà kêu đau , cha cô thì cứ cầm miếng giấy đi sau cô vì sợ cô ị ra sàn nhà . Đau mà không thể đứng , không thể nằm , không thể ngồi ...không một tư thế nào để khỏi đau cả . 
Chưa có đau nào hơn đau đẻ cả . Bên cạnh cô , một cô trạc tuổi cô , nhưng mập mạp , chồng đứng bên cạnh : "em ơi , uống chút sữa " Đau bỏ mẹ , uống gì chứ , ông uống đi " và cô ta cũng la làng lên : đau quá anh ơi !" cô bấu víu vào tay chồng và chửi loạn cào cào làm cô rất đau , nhưng cũng phải bật cười . Bà y tá  quái thai đi ngang qua nói : "lúc sướng thì không gào lên , giờ la hét um sùm "
Đêm đó cô cũng đã sanh hạ một cô con gái , ngất lịm sau khi đẻ , phải nằm phòng hồi sức không được nghe tiếng chào đời oe oe của con . 
Sáng mai , tỉnh giấc , cô y tá nói : Sanh con gái  nhé , 2,6kg 
Mừng quá thế là thoát nạn đẻ rồi . Thế mới biết đau đẻ là gì , và cô thầm nghĩ : sẽ không bao giờ đẻ nữa . Sợ quá rồi
Khi con cô đầy năm , chồng cô mới từ K về thăm , nhìn cô con gái xinh xắn nằm cạnh mẹ mà cười toe toét : " con mình xinh quá em à "  Chồng cô đâu biết cô đã chịu trận mang nặng đẻ đau như thế nào ?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét