Cô chưa bao giờ được học may vá ở trường lớp nào , nhưng sách vở dạy may là bạn của cô , buổi sáng bán cơm , buổi chiều cô may vá quần áo để kiếm thêm tiền . Bụng mang dạ chửa , đúng từ ông bà nói là rất mệt mỏi , nhưng phải làm thôi . Không làm thì lấy đâu ra tiền cho con gái đi học , lại còn dành dụm để sanh đẻ nữa . Ở Ga Hà nội , người các tỉnh về sống rất nhiều , họ buôn bán lặt vặt : chỉ cần một cái giỏ trong đó có ấm trà nóng là họ có thể bán chè chén rồi . Ban ngày đường phố là nhà , tối lại tới nhà trọ tập thể để ngủ . Họ quần áo không lành lặn nên cô lại có thêm một nghề vá quần áo , mà cũng rất mạnh dạn , dám để biển hiệu : " Nhận May , Vá quần áo"
Hơi liều , nhưng biết làm sao bây giờ , mà liều đúng chứ có sai đâu , phải ghi biển to để họ còn tin tưởng chứ . Nhà cô hàng xóm là thợ may không có mặt tiền nói với cô : Chị em mình hợp tác với nhau . Chị ở ngoài nhận đồ của khách chuyển cho em may , em sẽ cho chị tiền % . Thế là cứ một quần tây cô may 15000 đồng cô lại cho lại 5000 đồng . Ôi ! thế thì còn gì nữa . Còn vá thì một miếng cứ lấy 1000 đồng có khi 500 đồng thôi . Ngày cũng kiếm thêm hơn 10000 đồng rồi ( bằng 10 bát phở chứ không ít đâu ) . Sáng bán cơm , chiều may vá , tối rảnh chồng lại chở cô và con gái tèn tèn trên chiếc xe cup 78 dạo phố phường Hà nội . Nhà nóng nực , chật chội , nếu ở nhà thì cũng phải vác giường xếp ra ngoài đường nằm , nên cô và chồng luôn đi lên Hồ Tây ngồi hóng gió . Con gái thích lắm , chiều tối là giục bố chở hai mẹ con đi chơi . Có khi lên bờ Hồ xếp hàng mua kem cây để ăn .
Nhớ mãi một lần nhận may cho một cậu thanh niên cửu vạn ( nhớ tới cô thấy buồn cười cho mình )
Chị có biết may quần Chất Nghệ không ?
Biết ( thực ra có biết gì đâu )
thế là cũng như ai , đo vòng bụng , vòng mông ...như một người thợ may thực thụ
Và sau đó chuyển vải và số đo cho cô bé sau nhà may
Nó rất ngạc nhiên hỏi cô :
Chị ơi ! sao thằng này nó béo thế ?
Sao vậy em ?
Vì em thấy số đo vòng bụng của nó rất lớn
Không sao đâu , nó to béo lắm em à
Ngày nó lấy quần
Nó xin phép cô thử quần ở trước cửa nhà . Vì nhà cô làm gì có chỗ mà làm phòng thử quần áo .
Ôi trời ơi !
Nó kêu lên :
Chị ơi ! sao thế này ? cái quần nó vừa mặc vào tụt ngay trước mặt cô
Chị may nhầm số đo của ai thế ? Bụng em có to như thế này đâu
Chị xin lỗi để chị xem lại nhé , vậy ngày mai em ghé chị sửa lại
Vào ngay trong nhà nói với cô bé thợ may :
Em à , không hiểu vì sao nó mặc vào lại tụt ra ngay , làm chị quê quá
Thì hôm trước em có hỏi chị rồi mà
Bất chợt cô bé thợ may hỏi "
Thế chị đo vòng bụng nó như thế nào ? em nghĩ có thể chị đo cả áo ấm của nó phải không ?
Thôi chết rồi , chị có biết đo đâu , đo đại thôi
Không được , bây giờ em dạy chị đo nhé . Thế là cô bé bày cho cô cách đo quần , áo ; Nó nói : Chị hơi liều đấy , em cứ tưởng chi biết đo rồi chứ ?
Hú hồn , ngày hôm sau , chàng thanh niên tới , cô xin lỗi và lấy số đo lại
Từ đó về sau cô không bao giờ đo sai nữa , mà lại còn học thêm được may quần áo đơn giản để mặc nhà . Đúng là nghề dạy nghề . Khi người ta khó thì bất kể điều gì cũng có thể làm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét