Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014
hãy xem động vật yêu con
Khi bạn tức ai , bạn hay gọi họ là Đồ Súc Sinh . Nhưng bây giờ thì như thế nào ? nhiều kẻ đã thua hẳn " Đồ Súc Sinh "
NHỮNG CON CHIM HIỆN MÌNH CHỜ CHẾT
Trời đã về chiều , mưa lất phất bay như mưa phùn Hà nội , tôi đứng giữa nghĩa trang của miền quê miền trung . Ảm đạm quá , người buồn cảnh có vui đâu bao giờ , vẫn luôn là như thế Tiếng chim ríu rít trong một cái lồng nhỏ xua đi sự im ắng , vắng vẻ của khu hồn ma , có vẻ các con chim nó vui sướng vì sắp được tới giờ Phóng sanh . Có lẽ là thế , người làm sao mà hiểu lòng dạ chim sẻ ra sao chứ ?
Chiều nay mở cửa mả , thầy dặn phải mua chim để phóng sanh
70 con chim đang ở trong một cái lồng bé xíu , chúng giẫm đạp lên nhau . Mở lồng ra thì , ôi thôi , sao nó chết nhiều quá vậy , chết mất 17 con rồi . Người nhà lại phải chạy đi mua cho đủ . Cũng may chưa tới giờ cúng vì thầy chưa tới
Số kiếp của chim sẻ sao buồn quá vậy ?
Người ta bắt chim , nhốt vào lồng , rồi lại bán nó để cho mọi người làm cái việc thiện nguyện là Phóng sanh
Thầm nghĩ đừng Phóng sanh nữa có phải hay hơn không ? Vì những con chim non vô tội kia không bị người ta bắt nhốt để làm từ thiện và để thương mại nữa
Tới giờ thả cho chim bay , người thả chim không để gần mộ , mà phải đưa ra xa mộ , và phải đuổi những kẻ chực chờ trong tay một cái vợt thật to , để lại bắt chim lại , rồi lại bán lại . Cái vòng luẩn quẩn , bán , phóng sinh , và lại bắt ; lại bán làm cho nhiều chú chim tự chết .
Những con chim này không ẩn mình chờ chết mà nó hiện ra để chờ người ta làm chết nó .
Một vài con chim không thể cất cánh bay ra khỏi lồng vì nó đã quá mệt mỏi khi bị bắt , bị nhốt và dẫm đạp lên nhau
Tôi nâng một chú chim non ra khỏi lồng , nó không bay , nhảy vài bước lại đứng lại :
" mày hãy bay đi chứ ? "
Như hiểu ý tôi , nó chập choạng bay tới một ngôi mộ rồi lại đứng im
Chẳng biết con chim đó có thể bay được nữa không ? nó yếu quá rồi .
Trời sắp tối , tiếng cầu kinh đã tắt , mọi người đi vòng quanh mộ từ giã người mất trở về nhà . Còn tôi thì mãi vương vất : " không hiểu con chim đó sẽ bay được bao lâu ? sống hay chết ? "
Chiều nay mở cửa mả , thầy dặn phải mua chim để phóng sanh
70 con chim đang ở trong một cái lồng bé xíu , chúng giẫm đạp lên nhau . Mở lồng ra thì , ôi thôi , sao nó chết nhiều quá vậy , chết mất 17 con rồi . Người nhà lại phải chạy đi mua cho đủ . Cũng may chưa tới giờ cúng vì thầy chưa tới
Số kiếp của chim sẻ sao buồn quá vậy ?
Người ta bắt chim , nhốt vào lồng , rồi lại bán nó để cho mọi người làm cái việc thiện nguyện là Phóng sanh
Thầm nghĩ đừng Phóng sanh nữa có phải hay hơn không ? Vì những con chim non vô tội kia không bị người ta bắt nhốt để làm từ thiện và để thương mại nữa
Tới giờ thả cho chim bay , người thả chim không để gần mộ , mà phải đưa ra xa mộ , và phải đuổi những kẻ chực chờ trong tay một cái vợt thật to , để lại bắt chim lại , rồi lại bán lại . Cái vòng luẩn quẩn , bán , phóng sinh , và lại bắt ; lại bán làm cho nhiều chú chim tự chết .
Những con chim này không ẩn mình chờ chết mà nó hiện ra để chờ người ta làm chết nó .
Một vài con chim không thể cất cánh bay ra khỏi lồng vì nó đã quá mệt mỏi khi bị bắt , bị nhốt và dẫm đạp lên nhau
Tôi nâng một chú chim non ra khỏi lồng , nó không bay , nhảy vài bước lại đứng lại :
" mày hãy bay đi chứ ? "
Như hiểu ý tôi , nó chập choạng bay tới một ngôi mộ rồi lại đứng im
Chẳng biết con chim đó có thể bay được nữa không ? nó yếu quá rồi .
Trời sắp tối , tiếng cầu kinh đã tắt , mọi người đi vòng quanh mộ từ giã người mất trở về nhà . Còn tôi thì mãi vương vất : " không hiểu con chim đó sẽ bay được bao lâu ? sống hay chết ? "
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
Văn hóa lùn ?
Văn hóa lùn ?
Lùn có nghĩa là thấp bé nhẹ cân . Đó là nói về dáng vóc của một con người . Nhưng " lùn " về văn hóa mà mọi người hay giễu cợt có nghĩa như thế nào ? Nhưng có phải là người ta dùng cho người có trình độ văn hoá thấp không ? hoàn toàn không . Mà họ ám chỉ người có học thức đàng hoàng ; có học vị cao nhưng lại " lùn " vì văn hoá . Nghe có vẻ buồn cười và hơi khôi hài ; nhưng thực tế là có thật trong cuộc sống .
Anh ấy và cô ấy là sinh viên đại học ; ấy vậy mà ngay giữa công viên 23 tháng 9 lại quắp chặt nhau như đang ở trong phòng ngủ . Làm Đau mắt nhiều cụ ông , cụ bà đi tập thể dục dưỡng sinh . Và những cặp mắt soi mói của nhiều người . Quái ! họ làm gì mà như chỗ không có người như thế này .Tôi có một ông anh họ rất đẹp trai kỹ sư xây dựng đàng hoàng ; ăn mặc lúc nào cũng bảnh , đang đi dạo phố với chị em tôi tự nhiên tụt lại sau ; ngoái đầu thấy ông anh đang ôm một cây ven đường để trút bầu tâm sự , Sài gòn về đêm thì lại quá đẹp , mà ông anh tôi thì tuôn trào như thác ở một gốc cây dưới ánh đèn . Chúng tôi nói : Sao anh "lùn " thế ? nhăn nhở anh cười : ai làm sao thì tao cũng vậy ? Nhiều người " lùn " như tao , mà chúng mày cười gì ? Sao lại không cười khi anh vạch ra giữa đường bất chấp dòng người tấp nập qua lại . Và anh triết lý : ai cười mặc kệ , miễn là tao không khóc .
Như vậy là ngoài học thức mà con người ta được học để trở thành người có kiến thức cao thì việc học để trở thành người biết cư xử , ứng xử với mọi người lại thuộc lãnh vực cuộc sống .
Tiệm chỉ gội đầu cho đàn ông thôi !
Tiệm chỉ gội đầu cho đàn ông thôi !
Thật sự bất ngờ khi tôi thấy các tiệm uốn tóc san sát trông rất lịch sự ; mình đi ngang qua vào gội đầu cho mát mẻ ; Vừa vào gặp hai cô thợ uốn tóc quần trễ hỡ rốn hỏi :
-Chị vô đây làm gì ?
-Tôi vô để gội đầu
Hai cô thợ nói :
-Ở đây không gội đầu
-Vậy sao ? xin lỗi nhé !
Lại đi sang tiệm bên kế cận ; quái thật ! các cô cũng nói không gội đầu . Bực quá ! vậy họ mở tiệm uốn tóc mà không gội đầu thì họ làm gì ? đem chuyện này kể cho anh bạn nghe ; anh bạn bật cười nói :" sao em ngây thơ thế ? nó chỉ gội đầu cho đàn ông tụi anh thôi ."
À ra thế ! sao lâu nay mình không biết nhỉ ?
Và anh bạn kể rằng anh đã từng đi gội đầu mà phải trả tiền 700 ngàn cho một lần gội . Ngạc nhiên hỏi sao mà đắt dữ vậy ? anh cười nói : phục vụ từ A tới Z mà em ; các em chân dài hấp dẫn tuyệt vời !
Nghi ngại hỏi : anh không sợ SIDA hay sao ?
Em quá xưa rồi Diễm ?
Sao lại xưa anh nói cho em biết đi
và thế là anh ta kể rằng : các cô ấy và anh chẳng đụng chạm vào nhau mà các cô chỉ dùng tay làm anh khoái cảm lên tiên như thật .
Ồ ! vậy sao ? nên anh kết luận là được thỏa mãn nhưng anh rất an toàn . Cho nên cái giá anh phải trả như thế hoàn toàn không đắt
Học làm giàu ? kiếm tiền trên oline dễ không ?
Học làm giàu ? kiếm tiền trên oline dễ không ?
"Bạn có thể đang nằm ngủ mà tiền vẫn chảy ào ào vào tài khoản " ? hay quá ! vì bất chợt thấy một dòng quảng cáo trên mạng làm mình cảm thấy quá tò mò ? làm gì mà kiếm tiền nhanh như thế nhỉ ? ôi thấy mà đã thèm . Vậy là lao vào tìm hiểu ; và tìm hoài cũng chẳng biết làm sao mà tiếp cận được . Hay là tại mình quá dốt đặc nên không biết kiếm tiền trên mạng . Mình chỉ nghĩ như thế này : nếu kiếm tiền trên mạng được dễ dàng như thế thì có lẻ không tới lượt mình đâu ; vì bao nhiêu sinh viên có trình độ học thức ; sử dụng vi tính thành thạo đâu phải chạy đôn ; chạy đáo kiếm việc như bây giờ ; họ có mặt khắp nơi trong mọi lĩnh vực .
Và để học kiếm tiền thì phải biết cách học làm giàu . Ai mà không thích giàu nhỉ ? Nhưng làm thế nào để giàu cũng không phải là dễ . Bạn có thể giàu một cách nhanh chóng hay không ? hôm nay bạn trắng tay và ngày mai bạn sẽ là tỷ phú ? Và một bộ môn " học làm giàu " lại được triển khai thật rầm rộ . Và với nhiều diễn giả ; họ nói rằng họ đã thành công từ những bài học làm giàu ở Singapor . Ai kiểm chứng ? Tôi cũng lại nghiên cứu xem họ nói gì về cách thức làm giàu ; ngẫm xem thì thấy cũng chẳng có gì mà phải quá ầm ĩ lên như thế ? nếu bạn quả là người có trí tiến thủ ; có tài năng thật sự thì chuyện làm giàu của bạn cũng sẽ từ từ mà tiến thôi . Nhân hoà địa lợi ; cũng chưa đủ nếu trong tay bạn chẳng có đồng vốn liếng nào ; có thể làm giàu bằng trí thức ; chắc chắn là được ; vì ngay khi bản thân người nói chuyện với các bạn là các diễn giả cũng đang kiếm tiền các bạn một cách nhẹ nhàng và hợp pháp rồi ;vì cái giá của một giờ nghe diễn gỉa nói chuyện cũng đã đủ cho diễn giả sẽ giàu lên nhanh thôi . Nói mà ra tiền ; nói mà giàu có chỉ có thể là các diễn giả mà thôi . Thử hỏi bao nhiêu bạn sẽ làm giàu lên sau khi các diễn giả nói chuyện ? Tôi nghĩ là chẳng thể nhiều đâu . Có chăng là sau buổi học làm giàu các bạn có một cách suy nghĩ làm ăn khác đi . Nhưng không gì bằng sự cọ xát thực tế cả . Từ lý thuyết tới thực hành là cả một khoảng cách quá xa . Không thể mơ mộng đâu ! làm giàu từ ý tưởng ; từ tư duy làm giàu ? chỉ có thể là đúng phần nào thôi . Tất cả vẫn phải học đi đôi với hành ; những kiến thức học ở trường phải được áp dụng nhuần nhuyễn trong công việc của các bạn thì mới có thể làm giàu được .
Ai mà không muốn trở nên giàu có ? nhất là các bạn trẻ ! nhưng làm giàu bằng chính năng lực của mình mới là điều đáng bàn . Và mơ mộng nhất là việc kiếm tiền trên oline ;" nhẹ nhàng mà nhanh giàu có !" có thật hay không ? cái xác suất kiếm tiền trên mạng để thành người giàu có này có tỷ lệ bao nhiêu ? không khéo các bạn đang bị lên trên chín tầng mây mà ngồi đấy ! Thật là phản bác việc lao động chân chính . Nếu cứ cho là đúng đi thì nhiều bạn trẻ sẽ trở thành những kẻ lười biếng lao động ; chờ sung trên oline rụng mà thôi . Khi chương trình quảng cáo mà các bạn làm trên mạng quá tải thì chắc chắn sẽ chẳng có một xu nào chạy vào tài khoản của bạn nữa . Và những người dụ bạn làm trên oline chắc chắn đã thành công rồi .
Tôi biết rằng khi tôi viết bài này chắc chắn sẽ có nhiều người không đồng tình ; nhưng tôi nghĩ sao viết vậy ; và bản thân tôi không tin ! Bởi tôi tin vào chính năng lực sẵn có của mình . Cuộc đời sẽ rất công bằng nếu bạn là người biết chịu khó ; biết siêng năng . Chưa giàu thì cũng từ từ sẽ khá thôi .
" Núi lửa " không thể coi thường
" Núi lửa " không thể coi thường
Nếu bạn đi trên đường phố HCM , bạn sẽ không còn ngạc nhiên nữa khi thấy các biển hiệu " Núi lửa" quá nhiều . Các cửa hàng này bán gì thế ? thật sự mình chưa bao giờ bước chân vào ; nhưng vì họ bày biện và quảng cáo thôi ; thoáng qua cũng biết là họ bán hàng gì ?
Thuốc kích dục ư ? không họ không thể bày bán ví nhà nước cấm bán nên chắc chắn là phải bán chui . Các loại bao OK thì rất nhiều . Nghe nói là đủ kiểu
Mình chỉ cảm thấy rằng : nhu cầu tình dục thật sự là chính đáng của mọi người . Nhưng để thực sự hiểu về tác dụng của tất cả các loại bao ; thuốc ,hay dụng cụ kích dục không phải người bán nào cũng thông hiểu . Do vậy xác suất của việc sử dụng gây hậu quả về sau theo tôi sẽ chắc chắn là nhiều .
Dạo Viagar mới thịnh hành ở Việt nam tôi biết một sự việc mà cho tới bây giờ cũng vẫn thấy buồn cười cho một bác cạnh nhà mình . Bởi tôi là hàng xóm và cũng rất thân cận . Bác đã ở tuổi thất thập ; nhưng con bác ở nước ngoài đem về cho bác Viagar vì có lẽ cậu ta tâm lý thôi . Vợ bác chỉ ngũ tuần ; cô ấy vẫn thật sự sung sức mà lại xuất thân từ giới nghệ sỹ .
Khoảng 3 giờ sáng , vợ bác gọi điện thoại cho tôi nói : " em ơi ! cứu chị với "
Tôi bật dậy hỏi : " sao vậy chị ? "
"Em hãy sang nhà chị nhé , không hiểu sao lại như thế này ? ông nhà nhà chị bị làm sao ấy em sang mau đi . "
Thật buồn cười ; bà này cũng hay thật đấy ; lão nhà bà bị sao tại sao lại gọi mình . Tôi nói với ông xã : "anh hãy sang xem chị ấy nhờ gì ? "
đêm khuya thì hàng xóm nhờ phải sang thôi . " tắt lửa tối đèn có nhau mà "
Ông xã tôi là nghề y ; ông sang và về . Ôm bụng cười nói với tôi : "trời ơi ! chẳng hiểu ông ấy uống Viagar như thế nào mà ..... "nó" cứ dựng ngược lên không chịu xuống em à "
Vậy xử lý ra sao ?
Ngày mai chở ông đi bệnh viện thôi chứ làm sao nữa .
Nhưng vợ ông thì không thể cho ông đi bệnh viện được vì " mắc cỡ quá thôi ! "
thế là ông xã tôi bất đắc dĩ phải cho ông uống thuốc giảm đau vì ông kêu là rất đau do bị căng cứng .
Và ông ấy cứ nằm như thế gần 1 ngày " nó " mới chịu xuống
Hú hồn ! mà lại buồn cười .quá !
Sau hỏi thì ông nói là ông uống liền 1 viên ; trong khi con ông dặn là chỉ nên uống 1/2 viên mà thôi .
Do vậy bây giờ khi thấy nhiều cửa hiệu bán hàng về tình dục nhan nhản lại thấy sợ ; nếu ai đó mà không biết cách sử dụng thì sẽ ra sao ? Hậu quả thật khó lường . Có lẽ nhà nước cũng cần phải xem xét việc người bán có chuyên môn về tình dục học hay không để hướng dẫn cho khách . Vậy mà nơi bán các mặt hàng này toàn là các bạn quá trẻ . Tôi dám chắc là phần lớn chỉ do lợi nhuận kinh doanh . Để giải thích và hiểu rõ cho khách hàng không đơn giản chút nào . Chỉ cầu mong cho mọi người ai có nhu cầu thì hãy tìm hiểu kỹ cách thức sử dụng mà thôi .
Đi bộ để chống tham nhũng
Ai cũng hiểu nếu bạn "chạy" thì ắt sẽ phải nhanh hơn là đi bộ rồi ; từ : chạy " này giờ không chỉ đơn thuần là động từ nữa mà là thuật ngữ quá quen dùng của người Việt ta .
Rất nhiều thứ mà người ta phải chạy :
Chạy trường cho con : vào trường chuyên lớp chọn ; chạy vào trường mầm non ; chạy để đủ điểm vào cấp 3 ; đủ điểm vào đại học
Chạy các loại án : hình sự biến thành dân sự ; chạy giảm án ...
Chạy vào các cơ quan công quyền ; vào ngành nghề hot
Chạy thi lấy bằng cấp : đại học ; lái xe các lọai chứng chỉ ...
Chạy cảnh sát giao thông để khỏi bị giam xe
Chạy dự án
Chạy vay vốn ngân hàng
Ai cũng biết " chạy " bao giờ cũng nhanh hơn là " đi bộ " rồi " vì có chạy thì mọi việc mới có thể giải quyết nhanh chóng . Mà không đơn giản chút nào đâu ; nếu " chạy " không đúng nghạch ; không đúng cửa là mất tiền oan thôi .
Có thể không " chạy " mà vẫn được giải quyết thông thoáng hay không ? tất nhiên là có chứ ! vì mỗi nơi ; mỗi lúc kiểu cách làm việc khác nhau .Nhà nước đang vận động toàn dân chống tham nhũng ; tệ nạn sách nhiễu .
Nhưng bây giờ thì cái thuật ngữ này đã ăn sâu vào tâm, khảm người Việt nhiều rồi . Tất nhiên họ dùng ngôn từ " gửi gắm " hay hơn từ " chạy " nhiều . Bao gồm nhiều ý nghĩa .
" Chạy " hay " gửi gắm " thì chúng ta những người dân đã đóng góp cho tệ nạn tham nhũng ; cửa quyền và sách nhiễu dân của các cán bộ có chức vị mà thôi .
Mong rằng ; mỗi người dân chúng ta hãy tập sống chậm lại ; chúng ta cùng nhau " đi bộ " có phải là rất nhẹ nhàng thoải mái và chúng ta cũng đã góp phần chống tham nhũng
có thể cải thiện việc yếu sinh lý
yếu sinh lý có hạnh phúc không ?
Trước hết ta phải hiểu chính xác nghĩa của từ hạnh phúc vợ chồng : là yêu thương ; là chia sẻ là cùng nhau xây dựng tổ ấm và cùng nhau hưởng thụ tình yêu của mình
. Đỉnh cao của tình yêu là đi tới hôn nhân ( ở đây tôi nói hôn nhân trong tình yêu chứ không nói hôn nhân vì tiền tài hay địa vị danh vọng ) Khi các bạn đã cảm thấy là mình không thể thiếu nhau thì chắc chắn là phải đi tới một lễ cưới . Nhưng lỡ may trong cái đêm tân hôn của bạn mà chồng bạn lại không thể làm chuyện "yêu " bình thường như một người đàn ông khác . Lẽ dĩ nhiên bạn sẽ rất thất vọng . Và bạn sẽ trách anh ấy rằng : tại sao điều đó anh có thể giấu bạn trong thời kỳ hai bạn chỉ là người yêu . Anh ấy có thể biện hộ rằng : vì anh ấy rất yêu bạn và anh ấy không muốn mất bạn . Không ! người yêu bạn là người rất ích kỷ đấy ! Bởi xét cho cùng không nói thật những điều thầm kín trước hôn nhân là anh ấy đã hoàn toàn sai . .
Một người đàn ông yếu sinh lý vẫn có thể lấy vợ ; và vẫn có thể được vợ yêu thương . Tôi nói như vậy vì tôi đã đọc một bài viết về một đôi vợ chồng như thế này ( xin miễn nêu tên vì trên báo họ cũng không nêu ) anh chồng là người mắc bệnh nằm liệt giường rất nhiều năm ; nhưng người vợ vẫn rất tận tuỵ . Họ vẫn rất hạnh phúc . Hàng ngày chị vẫn chăm sóc chồng vẫn công việc nội trợ , trên khuôn mặt chị không hề có uẩn khúc của sự buồn bã ; chị vẫn tươi như hoa . Mãi về sau này chị đã thổ lộ điều thầm kín cho tác giả biết rằng : anh ấy dù nằm liệt giường nhưng vẫn là người chồng tuyệt vời trong phòng the . Cái điều đó tưởng là chỉ có trên các trang web sex mà thôi ; nhưng vì yêu vợ ; muốn vợ mình thỏa nguyện như bao bà vợ khác anh đã thực hiện với chị . Và chị cũng thế ! họ với nhau vẫn như hình với bóng các bạn à . Điều mà tôi không thể tiện nói ra thì các bạn cũng hiểu ; để nuôi dưỡng tình yêu họ đã "yêu " khác người .
Do vậy : hạnh phúc nơi phòng the hay không cũng là do cái cách yêu thương nhau mà . Chỉ có người đàn ông và người đàn bà nghèo nàn về trí tưởng tượng , về sự yêu thương nhau thì mới không thể đem tới cho nhau sự thỏa mãn mà thôi . Tôi nghĩ rằng nếu là người đàn ông thật sự thì chữ " yếu sinh lý " này chỉ dùng cho những người không biết nghệ thuật yêu mà thôi .
Ai cũng phải tới cái thời kỳ "yếu " và " mãn " cả . Nhưng để không trở thành " yếu" và " mãn " trong thời kỳ còn sinh lực phụ thuộc vào chính tình yêu của cặp vợ chồng đó rất nhiều .
Thực tế là như vậy ? nhiều ông ở nhà thì " yếu " với vợ , nhưng ra ngoài thì lại rất " mạnh mẽ " và đầy sinh khí . Vì sao thế nhỉ ? có phải chăng vì các cô nhân tình biết cách khơi gợi ông ta ?
Cứ ngẫm nghĩ đi các đấng mày râu à ! Vần đề là các ông có muốn chia sẻ sự thoả mãn với vợ "già " hay không mà thôi .
Hạnh phúc là điều vẫn trong tầm tay của bạn khi chẳng may bạn rơi vào tình trạng " yếu sinh lý " ; nếu bạn biết cách " yêu " và " yêu hết mình bạn vẫn hạnh phúc
Nên chăng để mãi dâm thành nghề hợp pháp ?
Mãi dâm có phải là một nghề hay không ?
Bản thân chữ " mãi " đã là thương mại rồi và hiển nhiên nó là một nghề để kiếm tiền ; đôi khi vì nhiều hoàn cảnh con người ta lại làm nghề bất hợp pháp này , và nghề này trở thành cứu cánh của những người không có vốn liếng , đôi khi không cả học thức , để kiếm tiền nhẹ nhàng ; mãi dâm được cho là nghề : tệ nạn của xã hội .
Nếu bạn hỏi một cô gái , một thiếu phụ làm nghề này một câu đơn giản :
Cô làm nghề gì ?
Dĩ nhiên không bao giờ bạn được trả lời đúng về nghề nghiệp của họ
Dù mãi dâm không được pháp luật công nhận , nhưng nó lại vẫn luôn tồn tại ...và nhức nhối , và "tệ nạn "là danh từ người ta nói về nghề này
Biết là thế , nhưng cũng rất nhiều quý ông , quý bà nhờ có sự thương mại tồn tại ở nhiều dạng khác nhau mà họ được mua bán , được đổi trao cái khoảnh khắc lên tiên , sung sướng của sự thỏa mãn tình dục . Tình dục hoàn toàn không xấu xa vì đó là nhu cầu rất bình thường của con người . Cái cách để kiếm sự thỏa mãn từ mãi dâm cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người . Không ai giống ai , và có lẽ cũng vì bất đắc dĩ họ phải chui đầu vào thưởng ngoạn dịch vụ nhiều hiểm họa này . Đối mặt với căn bệnh của xã hội : HIV , Giang mai , lậu ...đe dọa sự an toàn khi thưởng ngoạn chẳng sung sướng gì . Nhưng người ta vẫn luôn tìm kiếm ..luôn nhào vô , bất kể hiểm nguy . Vì sao thế ?
Nếu bạn hỏi một cô gái , một thiếu phụ làm nghề này một câu đơn giản :
Cô làm nghề gì ?
Dĩ nhiên không bao giờ bạn được trả lời đúng về nghề nghiệp của họ
Dù mãi dâm không được pháp luật công nhận , nhưng nó lại vẫn luôn tồn tại ...và nhức nhối , và "tệ nạn "là danh từ người ta nói về nghề này
Biết là thế , nhưng cũng rất nhiều quý ông , quý bà nhờ có sự thương mại tồn tại ở nhiều dạng khác nhau mà họ được mua bán , được đổi trao cái khoảnh khắc lên tiên , sung sướng của sự thỏa mãn tình dục . Tình dục hoàn toàn không xấu xa vì đó là nhu cầu rất bình thường của con người . Cái cách để kiếm sự thỏa mãn từ mãi dâm cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người . Không ai giống ai , và có lẽ cũng vì bất đắc dĩ họ phải chui đầu vào thưởng ngoạn dịch vụ nhiều hiểm họa này . Đối mặt với căn bệnh của xã hội : HIV , Giang mai , lậu ...đe dọa sự an toàn khi thưởng ngoạn chẳng sung sướng gì . Nhưng người ta vẫn luôn tìm kiếm ..luôn nhào vô , bất kể hiểm nguy . Vì sao thế ?
Chính quyền cấm ; nhưng mãi dâm vẫn luôn tồn tại và biến tướng . Các cô gái và các chàng trai làm cái nghề bán dâm này ngày nay đâu còn phải đứng đường mời gọi khách nữa .Ngày nay chỉ cần một cú nhấp chuột , một tin nhắn , vài dòng rao vặt trên online là người ta có thể tiếp cận dịch vụ Nhạy cảm này Mãi dâm đã biến tướng thành nhiều dich vụ để nấp sự kiểm soát của công an , chính quyền địa phương Bia ôm ; bia sờ ; gái gọi ; matxa ; karaoke ..cà phê lùm ; nhà trọ ; nhà nghỉ ; khách sạn ..hớt tóc .. nơi nào cũng có thể là bãi đáp để hành nghề được .
hiểu một cách công bằng là họ cũng đang làm một dịch vụ để thỏa mãn khá đông nhu cầu cần sự thỏa mãn : tình dục vì FA , tình dục vì chê cơm thèm phở , tình tang ....
Nhiều ông đại gia giàu có tiền bạc rủng rỉnh ; chê vợ nhà già ; nói các ông bỏ vợ để lấy vợ mới thật là khó coi ; thôi đành tá túc với một cô nàng chân dài nào đó để thỏa mãn sự thèm khát mà ông đang còn hừng hực . Có vẻ là bồ bịch cho hay thôi ; chứ thực ra thì đó chỉ là ăn bánh trả tiền . Hết em chân dài này thì lại có em khác thay thế . Và các em có ngoại hình đẹp và biết cách chiều chuộng thì cũng lăn từ ông này sang ông khác . Rất lịch sự và họ không bị gọi là gái mãi dâm . Nhưng xét cho cùng đó cũng là mãi dâm hạng sang mà thôi .
Thời nay lại xuất hiện Trai bao , họ cũng tham gia tích cực để phục vụ nhu cầu của các bà , các cô giàu có đang hồi xuân hừng hực mà chồng thì lại đang ở cái tuổi xế chiều " không thể lên được "
Có nhiều câu chuyện rất thương tâm xảy ra khi các anh thợ hồ ở quê lên thành phố ; vợ thì ở xa ; mà nhu cầu đòi hỏi của anh thì vẫn phải giải quyết . Tiền thì không nhiều đành theo xe ôm đại một em "vẫy " ở đường để giải quyết . Không ngờ em gái đó lại mắc bệnh Si da thế là lây bệnh và anh đã về nhà lây cho vợ dại ở nhà .
Nhiều hiểm họa của mãi dâm gây nên . Nên nhà nước buộc phải cấm . Vậy mà cấm bao nhiêu năm nay ; bao nhiêu chiến dịch ; rồi mãi dâm vẫn tồn tại ; mà sự tồn tại của nó gây nhiều thảm kịch gia đình , nó tồn tại vì sự cân bằng của cung và cầu trong xã hội ; cái nhu cầu tình dục của con người hiển nhiên để nghề thương mại tình dục này tồn tại
Cấm mãi không được thì theo tôi tốt nhất là cho phép họ hành nghề ; mà phải đăng ký giấy phép ; có khám sức khỏe đàng hoàng . Phải làm tốt việc sử dụng các biện pháp tránh lây nhiễm . Ai mua bán thì phải cẩn thận để giữ sức khỏe cho bản thân mình . Và tránh cho xã hội nhiều hiểm họa bệnh tật. .
Sai số của Bác Sỹ
Bức điện báo : Ba mất về nhà gấp
Cô không tin vào mắt mình nữa
Vội chuyển bức điện tín cho chồng :
Anh xem trong này viết gì ?
Chồng cô cầm tờ giấy điện báo đọc
Anh không nói gì vội vã ôm lấy cô và nói :
- Ba mất rồi em à
-Sao ? anh nói gì ? Ba em mất rồi sao ?
Mình phải thu xếp về gấp thôi em
Rụng rời , đau đớn cô gào lên :
em không tin
và cô khóc , nước mắt cứ thế chảy tràn vì cô không thể nghĩ ba cô lại rời bỏ cô đi nhanh như vậy -
hai đứa con còn nhỏ , một đứa lên 5 và một đứa 13 tháng tuổi lại cùng cô và chồng vào Nam trên một chuyến tàu hỏa sập xệ của những năm 90
Điều không thể tin là trước đó một tháng cô đã nằm mơ thấy ba cô mất . Cô bật dậy và ngồi khóc . Chồng hỏi : Sao em lại khóc ?
Em nằm mơ thấy ba mất và em khóc trên mộ của ba , em không nhìn thấy ba khi mất .
Vì biết cô là người có giác quan thứ 6 rất mạnh mẽ nên chồng cô nói : thôi đừng khóc , để anh thu xếp vài tháng nữa mình về thăm ba, mẹ
Kịch bản nằm mơ đã sắp sẵn cho cô . Tàu thống nhất Bắc Nam chạy quá chậm và cô đã về không thể kịp đưa ba cô ra nghĩa trang
Nước mắt giàn giụa , ôm thằng con trai nhỏ bé , cô lao vào nhà và gục đầu lên bàn thờ mà khóc . Nghẹn ngào không thể nói gì và chỉ biết khóc thôi . Ba là người cô yêu thương nhất vậy mà ba đã không còn nữa . Cô cảm thấy như mình bị xô ngã , cảm giác hụt hẫng vì mất ba .Ba luôn là điểm tựa cho cô , mất ba rồi còn ai đây để có thể hiểu và thương yêu cô nhiều hơn thế ? Ba ơi vì sao ba lại đi vội vàng như thế ?
Ba mất vì sao ? Vì một tai nạn nghề nghiệp do một Bác sỹ mới ra trường đã xử lý sai . Chẩn đoán bệnh sai : một bệnh nhân lớn tuổi có triệu chứng của nhồi máu cơ tim , nhưng Bác sỹ nghe phổi thì lại cho là Viêm phổi cấp và chỉ định tiêm 2 triệu UI Penixiline . Sau khi rút kim tiêm ba cô đã trút hơi thở rất gấp và tắt thở . Trái tim nào có thể chịu nổi khi ba cô đang lên cơn đau tim mà họ lại xử lý Kháng sinh như thế ? Và họ đã chẩn đoán cuối cùng là chết do nhồi máu cơ tim . Chứ không phải do Viêm phổi cấp.
Giở từng trang hồ sơ điều trị là đã thấy quá sai trong cách điều trị một bệnh nhân nếu đang bị nhồi máu cơ tim .
Bác sỹ nói với cô : Nếu gia đình kiện thì chúng tôi buộc phải quật mộ ba cô để khám nghiệm tử thi
Vì khi xảy ra sự vụ cô hoàn toàn không có ở đó , cô vẫn đang ở Hà nội , mà người nhà thì không ai là nghề Y cả , bác sỹ bảo chết vì sao thì mọi người đành chịu thôi . Cô và chồng cô là nghê Y quá hiểu cái chết của ba là do Bác sỹ đã xử lý sai . Khi Ba được y tá tiêm thuốc , mẹ nói ba vẫn rất tỉnh táo , chỉ khó thở thôi . Sau khi tiêm thì ba thở gấp và chết rất nhanh .
Kiện à ? Kiện để ba bị quật mộ lên hay sao ? chết một lần không đủ hay sao mà lại muốn chết lần thứ hai . Không muốn ba làm người để thí nghiệm nữa . Đành chấp nhận nỗi đau oan ức này .
Bác sỹ trưởng khoa nói là gia đình hãy thông cảm vì bác sỹ điều trị là bác sỹ mới ra trường ? Thông cảm với sự mất mát quá lớn là phải mất ba của mình hay sao ? vậy mà cô và gia đình đã phải cắn răng mà bỏ qua
Vậy thì đã , đang và sẽ bao nhiêu bệnh nhân đã chết vì Bác sỹ mới ra trường ? Gia đình cô đã không kiện chỉ vì nghĩ rằng : Kiện thì Ba cũng không thể sống lại được . Chỉ biết rằng Ba đã bị chết oan ức do một Bác sỹ trẻ tại một bệnh viện Tỉnh nghèo nàn .
Cô không tin vào mắt mình nữa
Vội chuyển bức điện tín cho chồng :
Anh xem trong này viết gì ?
Chồng cô cầm tờ giấy điện báo đọc
Anh không nói gì vội vã ôm lấy cô và nói :
- Ba mất rồi em à
-Sao ? anh nói gì ? Ba em mất rồi sao ?
Mình phải thu xếp về gấp thôi em
Rụng rời , đau đớn cô gào lên :
em không tin
và cô khóc , nước mắt cứ thế chảy tràn vì cô không thể nghĩ ba cô lại rời bỏ cô đi nhanh như vậy -
hai đứa con còn nhỏ , một đứa lên 5 và một đứa 13 tháng tuổi lại cùng cô và chồng vào Nam trên một chuyến tàu hỏa sập xệ của những năm 90
Điều không thể tin là trước đó một tháng cô đã nằm mơ thấy ba cô mất . Cô bật dậy và ngồi khóc . Chồng hỏi : Sao em lại khóc ?
Em nằm mơ thấy ba mất và em khóc trên mộ của ba , em không nhìn thấy ba khi mất .
Vì biết cô là người có giác quan thứ 6 rất mạnh mẽ nên chồng cô nói : thôi đừng khóc , để anh thu xếp vài tháng nữa mình về thăm ba, mẹ
Kịch bản nằm mơ đã sắp sẵn cho cô . Tàu thống nhất Bắc Nam chạy quá chậm và cô đã về không thể kịp đưa ba cô ra nghĩa trang
Ba mất vì sao ? Vì một tai nạn nghề nghiệp do một Bác sỹ mới ra trường đã xử lý sai . Chẩn đoán bệnh sai : một bệnh nhân lớn tuổi có triệu chứng của nhồi máu cơ tim , nhưng Bác sỹ nghe phổi thì lại cho là Viêm phổi cấp và chỉ định tiêm 2 triệu UI Penixiline . Sau khi rút kim tiêm ba cô đã trút hơi thở rất gấp và tắt thở . Trái tim nào có thể chịu nổi khi ba cô đang lên cơn đau tim mà họ lại xử lý Kháng sinh như thế ? Và họ đã chẩn đoán cuối cùng là chết do nhồi máu cơ tim . Chứ không phải do Viêm phổi cấp.
Giở từng trang hồ sơ điều trị là đã thấy quá sai trong cách điều trị một bệnh nhân nếu đang bị nhồi máu cơ tim .
Bác sỹ nói với cô : Nếu gia đình kiện thì chúng tôi buộc phải quật mộ ba cô để khám nghiệm tử thi
Vì khi xảy ra sự vụ cô hoàn toàn không có ở đó , cô vẫn đang ở Hà nội , mà người nhà thì không ai là nghề Y cả , bác sỹ bảo chết vì sao thì mọi người đành chịu thôi . Cô và chồng cô là nghê Y quá hiểu cái chết của ba là do Bác sỹ đã xử lý sai . Khi Ba được y tá tiêm thuốc , mẹ nói ba vẫn rất tỉnh táo , chỉ khó thở thôi . Sau khi tiêm thì ba thở gấp và chết rất nhanh .
Kiện à ? Kiện để ba bị quật mộ lên hay sao ? chết một lần không đủ hay sao mà lại muốn chết lần thứ hai . Không muốn ba làm người để thí nghiệm nữa . Đành chấp nhận nỗi đau oan ức này .
Bác sỹ trưởng khoa nói là gia đình hãy thông cảm vì bác sỹ điều trị là bác sỹ mới ra trường ? Thông cảm với sự mất mát quá lớn là phải mất ba của mình hay sao ? vậy mà cô và gia đình đã phải cắn răng mà bỏ qua
Vậy thì đã , đang và sẽ bao nhiêu bệnh nhân đã chết vì Bác sỹ mới ra trường ? Gia đình cô đã không kiện chỉ vì nghĩ rằng : Kiện thì Ba cũng không thể sống lại được . Chỉ biết rằng Ba đã bị chết oan ức do một Bác sỹ trẻ tại một bệnh viện Tỉnh nghèo nàn .
LÀM NGHỀ THỢ MAY VÁ DỄ KHÔNG ?
Cô chưa bao giờ được học may vá ở trường lớp nào , nhưng sách vở dạy may là bạn của cô , buổi sáng bán cơm , buổi chiều cô may vá quần áo để kiếm thêm tiền . Bụng mang dạ chửa , đúng từ ông bà nói là rất mệt mỏi , nhưng phải làm thôi . Không làm thì lấy đâu ra tiền cho con gái đi học , lại còn dành dụm để sanh đẻ nữa . Ở Ga Hà nội , người các tỉnh về sống rất nhiều , họ buôn bán lặt vặt : chỉ cần một cái giỏ trong đó có ấm trà nóng là họ có thể bán chè chén rồi . Ban ngày đường phố là nhà , tối lại tới nhà trọ tập thể để ngủ . Họ quần áo không lành lặn nên cô lại có thêm một nghề vá quần áo , mà cũng rất mạnh dạn , dám để biển hiệu : " Nhận May , Vá quần áo"
Hơi liều , nhưng biết làm sao bây giờ , mà liều đúng chứ có sai đâu , phải ghi biển to để họ còn tin tưởng chứ . Nhà cô hàng xóm là thợ may không có mặt tiền nói với cô : Chị em mình hợp tác với nhau . Chị ở ngoài nhận đồ của khách chuyển cho em may , em sẽ cho chị tiền % . Thế là cứ một quần tây cô may 15000 đồng cô lại cho lại 5000 đồng . Ôi ! thế thì còn gì nữa . Còn vá thì một miếng cứ lấy 1000 đồng có khi 500 đồng thôi . Ngày cũng kiếm thêm hơn 10000 đồng rồi ( bằng 10 bát phở chứ không ít đâu ) . Sáng bán cơm , chiều may vá , tối rảnh chồng lại chở cô và con gái tèn tèn trên chiếc xe cup 78 dạo phố phường Hà nội . Nhà nóng nực , chật chội , nếu ở nhà thì cũng phải vác giường xếp ra ngoài đường nằm , nên cô và chồng luôn đi lên Hồ Tây ngồi hóng gió . Con gái thích lắm , chiều tối là giục bố chở hai mẹ con đi chơi . Có khi lên bờ Hồ xếp hàng mua kem cây để ăn .
Nhớ mãi một lần nhận may cho một cậu thanh niên cửu vạn ( nhớ tới cô thấy buồn cười cho mình )
Chị có biết may quần Chất Nghệ không ?
Biết ( thực ra có biết gì đâu )
thế là cũng như ai , đo vòng bụng , vòng mông ...như một người thợ may thực thụ
Và sau đó chuyển vải và số đo cho cô bé sau nhà may
Nó rất ngạc nhiên hỏi cô :
Chị ơi ! sao thằng này nó béo thế ?
Sao vậy em ?
Vì em thấy số đo vòng bụng của nó rất lớn
Không sao đâu , nó to béo lắm em à
Ngày nó lấy quần
Nó xin phép cô thử quần ở trước cửa nhà . Vì nhà cô làm gì có chỗ mà làm phòng thử quần áo .
Ôi trời ơi !
Nó kêu lên :
Chị ơi ! sao thế này ? cái quần nó vừa mặc vào tụt ngay trước mặt cô
Chị may nhầm số đo của ai thế ? Bụng em có to như thế này đâu
Chị xin lỗi để chị xem lại nhé , vậy ngày mai em ghé chị sửa lại
Vào ngay trong nhà nói với cô bé thợ may :
Em à , không hiểu vì sao nó mặc vào lại tụt ra ngay , làm chị quê quá
Thì hôm trước em có hỏi chị rồi mà
Bất chợt cô bé thợ may hỏi "
Thế chị đo vòng bụng nó như thế nào ? em nghĩ có thể chị đo cả áo ấm của nó phải không ?
Thôi chết rồi , chị có biết đo đâu , đo đại thôi
Không được , bây giờ em dạy chị đo nhé . Thế là cô bé bày cho cô cách đo quần , áo ; Nó nói : Chị hơi liều đấy , em cứ tưởng chi biết đo rồi chứ ?
Hú hồn , ngày hôm sau , chàng thanh niên tới , cô xin lỗi và lấy số đo lại
Từ đó về sau cô không bao giờ đo sai nữa , mà lại còn học thêm được may quần áo đơn giản để mặc nhà . Đúng là nghề dạy nghề . Khi người ta khó thì bất kể điều gì cũng có thể làm
Hơi liều , nhưng biết làm sao bây giờ , mà liều đúng chứ có sai đâu , phải ghi biển to để họ còn tin tưởng chứ . Nhà cô hàng xóm là thợ may không có mặt tiền nói với cô : Chị em mình hợp tác với nhau . Chị ở ngoài nhận đồ của khách chuyển cho em may , em sẽ cho chị tiền % . Thế là cứ một quần tây cô may 15000 đồng cô lại cho lại 5000 đồng . Ôi ! thế thì còn gì nữa . Còn vá thì một miếng cứ lấy 1000 đồng có khi 500 đồng thôi . Ngày cũng kiếm thêm hơn 10000 đồng rồi ( bằng 10 bát phở chứ không ít đâu ) . Sáng bán cơm , chiều may vá , tối rảnh chồng lại chở cô và con gái tèn tèn trên chiếc xe cup 78 dạo phố phường Hà nội . Nhà nóng nực , chật chội , nếu ở nhà thì cũng phải vác giường xếp ra ngoài đường nằm , nên cô và chồng luôn đi lên Hồ Tây ngồi hóng gió . Con gái thích lắm , chiều tối là giục bố chở hai mẹ con đi chơi . Có khi lên bờ Hồ xếp hàng mua kem cây để ăn .
Nhớ mãi một lần nhận may cho một cậu thanh niên cửu vạn ( nhớ tới cô thấy buồn cười cho mình )
Chị có biết may quần Chất Nghệ không ?
Biết ( thực ra có biết gì đâu )
thế là cũng như ai , đo vòng bụng , vòng mông ...như một người thợ may thực thụ
Và sau đó chuyển vải và số đo cho cô bé sau nhà may
Nó rất ngạc nhiên hỏi cô :
Chị ơi ! sao thằng này nó béo thế ?
Sao vậy em ?
Vì em thấy số đo vòng bụng của nó rất lớn
Không sao đâu , nó to béo lắm em à
Ngày nó lấy quần
Nó xin phép cô thử quần ở trước cửa nhà . Vì nhà cô làm gì có chỗ mà làm phòng thử quần áo .
Ôi trời ơi !
Nó kêu lên :
Chị ơi ! sao thế này ? cái quần nó vừa mặc vào tụt ngay trước mặt cô
Chị may nhầm số đo của ai thế ? Bụng em có to như thế này đâu
Chị xin lỗi để chị xem lại nhé , vậy ngày mai em ghé chị sửa lại
Vào ngay trong nhà nói với cô bé thợ may :
Em à , không hiểu vì sao nó mặc vào lại tụt ra ngay , làm chị quê quá
Thì hôm trước em có hỏi chị rồi mà
Bất chợt cô bé thợ may hỏi "
Thế chị đo vòng bụng nó như thế nào ? em nghĩ có thể chị đo cả áo ấm của nó phải không ?
Thôi chết rồi , chị có biết đo đâu , đo đại thôi
Không được , bây giờ em dạy chị đo nhé . Thế là cô bé bày cho cô cách đo quần , áo ; Nó nói : Chị hơi liều đấy , em cứ tưởng chi biết đo rồi chứ ?
Hú hồn , ngày hôm sau , chàng thanh niên tới , cô xin lỗi và lấy số đo lại
Từ đó về sau cô không bao giờ đo sai nữa , mà lại còn học thêm được may quần áo đơn giản để mặc nhà . Đúng là nghề dạy nghề . Khi người ta khó thì bất kể điều gì cũng có thể làm
KHI NGƯỜI TA KHÓ
Cô là gái út của gia đình . Ba cô rất cưng cô . Cô được cưng chiều tới mức đi ngủ không phải mắc mùng ba cô thường nói :
" con cứ vào giường nằm đi , chút nữa ba sẽ mắc mùng cho con "
Những năm 80 muỗi ở đâu ra mà nhiều như thế , nếu không ngủ mùng thì sẽ là bạn của muỗi .
" con cứ vào giường nằm đi , chút nữa ba sẽ mắc mùng cho con "
Những năm 80 muỗi ở đâu ra mà nhiều như thế , nếu không ngủ mùng thì sẽ là bạn của muỗi .
Đi học về , vừa đặt cặp xuống là ba nói liền :
con rửa mặt , rồi vào ăn cơm .
Mâm cơm gọn gàng ba để trên bàn cho cô . Thói quen vừa ăn , vừa đọc sách , ba mẹ cũng quá quen rồi . Mẹ thì nói
:" ăn xong thì đọc"
nhưng Ba nói : " kệ nó , để cho nó đọc "
Ba , mẹ chiều tới mức cô không biết nấu một món đồ ăn gì cả . Nhiều lúc mẹ nói với ba :
" mình chiều nó quá , tôi sợ lớn nó lấy chồng nó không biết nấu cơm cho chồng ăn "
con rửa mặt , rồi vào ăn cơm .
Mâm cơm gọn gàng ba để trên bàn cho cô . Thói quen vừa ăn , vừa đọc sách , ba mẹ cũng quá quen rồi . Mẹ thì nói
:" ăn xong thì đọc"
nhưng Ba nói : " kệ nó , để cho nó đọc "
Ba , mẹ chiều tới mức cô không biết nấu một món đồ ăn gì cả . Nhiều lúc mẹ nói với ba :
" mình chiều nó quá , tôi sợ lớn nó lấy chồng nó không biết nấu cơm cho chồng ăn "
Vậy mà ngày mai là ngày cô sẽ mở quán cơm Bình dân ngay cửa Ga Hà nội . Cô đã về nhà chồng . Vì thất nghiệp nên phải chọn nghề bán cơm . Ngày cô phải nghĩ đến chuyện bán cơm là cái ngày mẹ chồng thấy cô lại có bầu đứa con thứ 2 .
Mẹ chồng ra điều kiện : " nếu cô tiếp tục sinh thì cô phải ra ăn riêng , hai vợ chồng tự lo lấy nhau , tôi không bao cấp nữa "
Mẹ chồng ra điều kiện : " nếu cô tiếp tục sinh thì cô phải ra ăn riêng , hai vợ chồng tự lo lấy nhau , tôi không bao cấp nữa "
Biết ngay mà , thêm một nhân khẩu là không được rồi .
Chồng nói
:'Em à , mẹ bắt ăn riêng"
:'Em à , mẹ bắt ăn riêng"
Ăn riêng thì ăn , sợ gì ? nói vậy thôi , chứ cô cũng rất lo lắng , vì không phải chỉ nuôi cô , mà còn cái thai trong bụng nữa , còn đứa con gái 4 tuổi nữa . Chồng thì phục viên , lại còn phải đi học tiếp để lấy một cái nghề . Chồng cô học làm Nha sỹ
Đọc một cuốn sách thấy một đoạn viết khi người ta đói thì bao giờ cũng phải ăn . Nghề ăn uống là nghề ít rủi ro nhất . Suy nghĩ mấy ngày , chỉ có vài chỉ vàng , bán mà ăn thì hết mất . Mà còn phải để dành để sinh con nữa . Nghĩ đơn giản : đằng nào mình cũng phải nấu cơm , mình nấu bán , thì mình cũng có cái để ăn
Anh à , em sẽ bán cơm Bình dân
Chồng tròn mắt :
Em đùa à , cơm nhà còn nấu chưa được , bày đặt bán cơm cho người ta ăn
Em sẽ đi ăn tại các quán cơm , xem người ta nấu ra sao ? Em luôn ăn ngon , nên em nghĩ em sẽ nấu ngon
Cô nói rất đúng về cô , vì từ bé cô đã được ăn ngon do ba, mẹ cô nấu ăn rất ngon
Bụng chửa 2 tháng , mới sau một trận ốm nghén thập tử nhất sinh . Nhưng vì muốn thể hiện mình nên cô bế con gái 4 tuổi , lang thang Hà nội sà vào các quán cơm để ăn cơm Bình dân
Chính xác là một tuần , hai mẹ con ăn cơm bụi , vừa ăn , vừa để ý xem họ nấu những món gì và về nhà ghi chép lại
Ngày bán cơm đầu tiên , cô bán 10 kg gạo . May mắn làm sao , hàng xóm rủ nhau kéo sang ăn giúp cô . Nhà gần ga Hà nội nhiều cửu vạn quen biết cô đã tới ăn ủng hộ . Mỉm cười ngày hôm nay bán cơm đã lãi rồi , ít thôi nhưng có cơm cho cả nhà ăn
Như thế là thành công rồi và bắt đầu cuộc hành trình kiếm sống
Sáng 5 giờ , vác cái bụng bầu , cô dậy làm 4 lò than tổ ong , đưa ra vỉa hè nhóm lò . Nhà cô rất chật chội , chỉ đủ kê một cái giường đôi , nấu ăn thì đem ra đường nấu , vỉa hè là nơi nấu ăn . Nhiều lúc công an khu vực đi qua nhắc nhở , nhưng đành phải thông cảm vì nhà chật quá .
6 giờ đi xách giỏ đi chợ
7 giờ về bắt đầu nấu
10 giờ là được 10 món ăn
Bà hàng xóm già về hưu tốt bụng tình nguyện làm giúp cô việc vặt ," Bác giúp cô thôi , tôi thấy cô vất vả , cô cho tôi bao nhiêu thì cho " Thế là mỗi ngày trả cho bà 1000 đồng ( bằng tiền 1 tô phở )
Chén bát đĩa , nồi niêu xoong chảo không có thì mua trả góp của một cô hàng xóm .
." Cô thấy cháu tội nghiệp , cô bán trả góp tất cả 30 000 đồng , mỗi ngày trả cho cô 1000 đồng , cô không lấy lãi " thế là có đủ tất cả để bán hàng rồi .
Nghèo mà gặp được người tốt thật may mắn
May mắn cho cô là ở xung quanh mọi người đều thương cô . Nhiều đầu gấu ở cửa Ga cũng muốn giúp cô . Ngày nào ế , là chúng nó điều một xe khách loại xe 50 chỗ ( xe Dù) đậu ngay ở quán của cô để cho họ xuống ăn . Một mình cô và bà giúp việc cùng con gái 4 tuổi bán hàng .
Chỉ bán cơm vào trưa thôi , còn buổi chiều cô lại làm nghề may vá quần áo . Nhờ bán cơm mà cô đã có thể tự nuôi mình , nuôi cái thai trong bụng , con gái và chồng đang đi học . Sáng ra phát tiền cho chồng đổ xăng đến trường và mua thuốc lá hút .
Vậy mà cô đã bán cơm rất đắt hàng , tới mức hàng xóm đối diện nhà cô cũng bắt chước bán cơm giống cô . Cô bán cơm cho tới khi sanh hạ đứa con trai thứ hai . Nhờ vậy mà cô đã qua cảnh khó khăn khi thất nghiệp Cô biết sau này , phố đó là tụ điểm ăn uống cũng khá nổi tiếng của Hà thành , quán Ngon là nơi mà gia đình cô đã từng sống chui rúc tại đó , một biệt thư được ngăn nhỏ cho hơn 10 hộ gia đình toàn là con cháu dòng họ sinh sống . Kỷ niệm một thời nấu cơm bình dân , lèo tèo vài chiêc bàn cũng đã qua , nhưng vì nó mà tích lũy chút ít cho cô về việc buôn bán sau này . Đúng là phi thương bất phú , bán buôn nhỏ lẻ thôi , mà nuôi sống gia đình , dành dụm tiền để sanh đẻ , lại còn nuôi chồng đi học nghề . Cái ngày khó khăn đã quá xa , nhưng mỗi lần nhớ về Hà nội , cô lại nhớ tới góc phố , nơi cô đã bươn chải khó khăn . Không có việc gì không làm được nếu mình chịu khó và quyết tâm
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014
Có bất bình đẳng hay không ?( bài viết từ năm 2010)
Có bất bình đẳng hay không ?
"Đánh gôn là số một ; vợ là số 2 và người yêu là số 3 thôi !" Đó là một tin nhắn của anh bạn nhắn cho người yêu mà lạc vào điện thoại của mình . Đùa vui nhắn lại rằng : "có thể sắp thứ tự ngược lại hay không ? "
Người yêu tại sao là số một chứ ?
lý giải rằng : vì người yêu cho anh trở về với thời trẻ ; vì người yêu thì luôn mới và ấn tượng
Có cái gì khang khác ở người yêu và vợ ? rõ ràng khác nhiều vì khi ái ân với người yêu hoàn toàn vô tư ; vì họ không ràng buộc trách nhiệm ; họ tới với anh bằng tình cảm cần và đủ . Một nhu cầu thỏa mãn tình tang của anh cái giờ phút ngoài chồng ngoài vợ là rất bình thường của đàn ông mà. Bên người tình đàn ông thỏa mãn vì không phải nghe vợ rù rì bên tai về các loại giá cả : anh ơi ! gas lên giá rồi ; chợ dạo này đắt đỏ quá . Anh chỉ có thể nghe tiếng thì thầm của sự yêu đương mà thôi . Chẳng có giá , lương, tiền trong ái ân của hai người đang thời yêu nhau cả . Mà ở tuổi anh cái tuổi ngũ tuần thì thèm biết bao lời êm ái bên tai của người yêu . Sẽ không phải là những lời chát chúa chán chường của bà vợ già mà anh vẫn cùng chung sống . Cái phút ngoài chồng ngoài vợ đó anh nói rằng đàn ông các anh phải thêm gia vị cho cuộc sống của mình . Đàn ông chỉ biết thêm mà không bao giờ bớt cả ; cũng như ngôi nhà sang trọng mà lại có thêm những mái che tuyệt đẹp mà thôi . Và anh luôn tự hào mình là người rất hạnh phúc . Quá hạnh phúc chứ không phải chỉ là " rất " vì anh có đủ một vợ và vài đứa con cùng hàng tá người yêu . Sao đàn ông các anh tham lam thế ! phụ nữ chúng em mà như các anh là thiên hạ sẽ đàm tiếu và cho là lăng loàn , còn các anh thì lại được thiên hạ khen là :
Ông ấy hay anh ấy có số đào hoa
Rõ ràng là sự phân biệt giữa đàn ông và đàn bà trên phương diện này quá rõ .
Đàn ông ai cũng nói là vợ là không thế thiếu ; nhưng đàn ông lại còn thêm rằng : người tình cũng phải có . Thật là bất công cho phụ nữ chúng em nhiều lắm đó
làm giám đốc bây giờ quá dễ !
làm giám đốc bây giờ quá dễ !
Làm giám đốc bây giờ sao quá dễ ! Không cần trình độ chỉ cần một giấy CMND là đủ Thành lập cũng dễ mà hô biến công ty cũng dễ . Tôi có một anh bạn ở Hàn quốc về Việt nam thành lập công ty . Anh mời đến nhà và nói rằng : em có thích anh phong cho em làm phó giám đốc hay không ? tôi hỏi để làm gì ? anh cười bảo rằng để có chức danh cho công ty có ban bệ đàng hoàng . Còn em của anh thì một xu kế toán không biết lại được phong chức danh là kế toán . Tôi không đồng ý vì cảm thấy hình như có vấn đề gì không hay lắm . Công ty của anh là công ty TNHH chuyên xuất nhập khẩu thuỷ hải sản . Và nhiều danh mục khác . Tới nhà anh thấy nhà 3 tầng lầu đàng hoàng . Anh khoe nhà anh mua bằng tiền đem từ Hàn về . Chức danh thì như thế ; nhưng rất lạ ! vì tới nhà anh thấy quá đông các cô gái miền Tây lên ở ; và anh đang dạy họ tiếng Hàn . Hỏi ra mới biết là anh được các chú rể Hàn gửi cô dâu tới anh để học tiếng . Thi thoảng anh có rủ tôi đi dự đám sinh nhật ; và các cô gái miền Tây cùng dự ; mình có biết là họ đi coi mắt cô dâu Việt đâu . Ăn , nhậu và phá mồi là nhiệm vụ của mình thôi . Cứ sau mỗi lần đi sinh nhật lại có một vài cô được chấm điểm chuẩn bị lên đường sang Hàn . Công ty của anh thành lập nhanh lắm ; tất cả cấp phép hoạt động chỉ trong có một tuần lễ ; và làm với giá chỉ 2 triệu đồng . Vốn pháp định là 2 tỳ đồng . Mình xem giấy phép mà nghĩ anh này chắc giàu có lắm đây . Nhưng vài ngày sau có giấy phép anh nói mình là giúp anh mượn tiền . Mình hỏi anh có vốn 2 tỷ thì rút ra mà hoạt động anh nói : em sao khờ quá vậy ? anh làm gì có tiền ; tiền ảo đó em à .
Tại sao là vốn ảo , mà tại sao lại cấp phép mà không có vốn thật sự ; mình cứ mập mờ không hiểu tại sao . Thành lập công ty làm ăn mà không có vốn thực thì nguy hiểm quá . Cứ nghĩ đơn giản là khi mở một quán ăn rất bình thường mà không có vốn để mua đồ gia dụng để nấu là đã không thể được . Đằng này công ty treo biển to đùng và hoành tráng kia lại không có một xu vốn nào cả . Vậy nên lừa đảo là chuyện tất yếu rồi .
Tôi không hiểu anh làm gì ? vì có thấy hàng hóa gì đâu . Chỉ thấy anh ngày ngày mướn một xe hơi sang trọng vòng vòng thành phố và ăn nhậu ở các nhà hàng . Thấy có người đưa anh cả hơn chục ngàn đô . Anh nói là : cứ ăn nhậu vô tư vì có "Bác " luôn đồng hành . Không phải lo nghĩ gì .
Bẵng đi vài tháng tôi ghé anh thì mọi người nói rằng công ty anh đã giải thể ; gọi điện thoại cho anh thì "ò í e " số máy quý khách vừa gọi không thể liên lạc được . Hỏi hàng xóm anh bán nhà đi đâu rồi ? hàng xóm nói : nhà đó là nhà anh mướn để ở . Và họ hỏi tôi có bị anh mượn nợ hay không ?
Hỏi đám bạn bè quen biết mà hay ăn nhậu chung họ nói : nghe đâu anh làm nghề lừa xuất nhập " gái " miền Tây sang Hàn và lừa những người ở Nghệ tĩnh quê anh có nhu cầu xuất khẩu lao động sang Hàn . Và anh trốn mất không ai biết anh ở đâu cả . Giật mình nghĩ dạo đó mà vui vui nhận chức phó giám đốc công ty có lẽ giờ này có khả năng bóc lịch rồi .Không hiểu làm sao mà anh không bị pháp luật truy tìm ; nhưng những người đưa tiền cho anh đang tìm kiếm, anh .để tính sổ .
Từ đó trở về sau ; nếu ai giới thiệu cho tôi rằng người nào với chức danh giám đốc tôi tự nhiên thấy buồn cười . Vì giám đốc quá nhiều loại ; thật giả lẫn lộn ; tiền tài khoản còn ảo ; Đi xe hơi sang trọng tôi cũng cảm thấy nghi ngờ . Vì đã có lần mượn tiền cho một giám đốc mua xe cả tỷ mà túi ông ấy chỉ có hơn 2 trăm triệu . Cái oai của xe hơi đắt tiền và chức danh giám đốc với tôi bây giờ nghi ngờ lắm ! phải cẩn thận . Vì giám đốc quá nhiều ! Giám đốc " giấy " nhiều quá ! Tôi hay nói đùa với các bạn rằng cẩn thận với "giám xúi " vì họ dám làm điều vi phạm pháp luật .
Bởi thần tượng giám đốc của tôi là : người phải có trình độ quản lý đã bị tiêu tan . Vì ngày nay giám đốc nhiều nhan nhản ; mà giám đốc không tiền ; không trình độ nhiều tới mức mà đi tới đâu cũng được mọi người giới thiệu .
bán hàng đa cấp không lừa đảo nhưng ....không làm được
bán hàng đa cấp không lừa đảo nhưng ....
Tôi đã một lần được mời dự lớp học về bán hàng đa cấp . Hình thức bán hàng này ai cũng có thể tham gia ; người nào có sự quan hệ rộng rãi nhiều thì sẽ làm nghề này rất tốt . Lợi nhuận sẽ là cấp số nhân .
Một mẩu tin trên báo ngắn gọn là tìm các bạn trung niên để làm bạn vì sẽ được giao lưu rất nhiều khiến tôi chú ý . Thế là đánh liều gọi vào số điện thoại ; đầu dây bên kia là một ông ; giọng đàn ông có lẽ đã lớn tuổi ; ông ta rất nhã nhặn và lịch sự . Tất nhiên là mình có cảm tình với người này vì giọng ông ta nghe có vẻ du dương như là cha giảng đạo . Thế là hẹn gặp tại trụ sở công ty ; tới nơi mới thấy sự hoành tráng của công ty ; vì nơi công ty là một toà nhà rất cao và đẹp . Rất đông người đủ các loại lứa tuổi ; trẻ già lẫn lộn , họ có vẻ rất pr ; ai cũng đeo một biển tên trên ngực ăn mặc thì có vẻ giống chính khách . Thật sự hấp dẫn với tôi ; nghĩ ra mình tới nơi này cũng hay .
Tiếp tôi là người mà tôi đã gọi điện thoại ; ông ta khoảng 60 tuổi và một chàng trai trẻ . Nghe ông ta giới thiệu chàng trai là người thuyết trình về nghề nghiệp . Cách nói chuyện của họ rất lịch sự , họ giới thiệu về các sản phẩm mà công ty đang bày bán . Tôi hỏi : làm sao không cần vốn mà vẫn kinh doanh . Anh ta giải thích rằng : tôi sẽ đi chào hàng bằng các tờ rơi quảng cáo các mặt hàng tới mọi người ; ai đồng ý mua thì tôi thu tiền và đem hàng tới tận tay họ . Nếu bán được sản phẩm thì tôi sẽ có huê hồng rất cao
Ông nhiều tuổi nói rằng : nếu chị muốn làm nhân viên của công ty chị phải mua một sản phẩm và đóng 100 ngàn đồng để làm biển tên . Thôi đành thử vận làm ăn ra sao ?biết đâu mình lại khá ở nghề này , vì bản thân mình quen biết rất rộng rãi . Đóng tiền 100 ngàn ; ngồi chờ lấy biển tên để đeo vì có biển tên mới ra vào công ty được . Và xem mình có thể mua được món hàng gì để khởi đầu công việc . Một đôi vớ 450 ngàn đồng là giá thấp nhất trong các mặt hàng ở đây ; vì đôi vớ này nghe quảng cáo là được dán titan là một loại kim loại rất tốt cho sức khoẻ ; có thể chữa bệnh khớp và nếu đi vào sẽ không có mùi hôi ở chân . Giá vớ ngoài chợ bình thường chỉ có 5, 10 ngàn thôi . Nhưng đành mua vậy . Và ông già nói : nếu chị bán được hàng thì chị sẽ được 40% trong số tiền sản phẩm bán ra . Ngồi nhẩm tính mà thấy một lãi suất quá cao : 40 % của 450 ngàn đồng . Một ngày sẽ có bao nhiêu người mua như mình nhỉ ? vậy thì nghề này kiếm tiền được đấy . Ông ta chỉ việc đăng báo và mọi người tới gặp ông ta ; và sẽ có không ít người như tôi ; sẵn sàng mua giúp ông ta một sản phẩm để làm quen với nghề nghiệp . Một lãi suất khủng mà chỉ cần tốn nước bọt mà thôi . Tôi nói như thế là nếu bạn có khả năng dẫn dắt ; biết tán tỉnh khách hàng bạn sẽ có lợi nhuận rất cao ; mà chính xác là không phải bỏ đồng vốn nào .
Mua đôi vớ về cho người nhà mang lại bị mắng một trận về tội : tại sao ngu thế ? ai lại dám bỏ ra mua một đôi vớ 450 ngàn ; động viên người nhà đi thử đi vì nghe nói nếu đi vào sẽ một tuần không hôi chân . Nhưng người nhà nói : đi 3 ngày vẫn hôi quá . Vậy thì làm sao đây mà dám giới thiệu ai mua các mặt hàng . Một cái áo ba lỗ nghe nói mặc vào thì sẽ khoẻ ra với giá 750 ngàn đồng ; một vòng đeo tay vài triệu nói là đeo vô sẽ ngăn ngừa bệnh . Hỏi người giới thiệu sản phẩm là cơ sở khoa học nào đã chứng minh thì anh ta ấp úng và chỉ cô này ; bà kia trong tiền sảnh công ty đã dùng tốt .
Cảm thấy có vẻ không mấy thuyết phục ; và nếu giới thiệu thì lại phải nhờ người quen mua giúp mua giùm sản phẩm ; nếu sản phẩm trái ngược với lời quảng cáo mình lại thành kẻ lừa lọc vì lợi nhuận hay sao ? Do vậy tôi không làm mặc dù anh kia gọi điện liên tục hối thúc bán sản phẩm .
Anh bạn tôi cũng nói rằng tôi nên đi bán hàng đa cấp mặt hàng Rau xanh tổng hợp bột . Anh nói : nếu chỉ cần một ngày uống một muỗng bột thì coi như đã ăn được mấy ký rau rồi . Do vậy rất tiện lợi và rẻ tiền . Tôi nói : con người ta sinh ra có cả một bộ máy tiêu hóa ; vậy chỉ cần uống là đủ vậy thì Răng , Dạ dày ; Ruột và Đại tràng sẽ bị teo dần nếu không cần phải nhai nữa . Hãy giải thích cho tôi điều này . Cậu ta ngồi im mà phán : nói như Hoa hạ thì cậu ta sẽ không thể bán hàng cho ai được nữa .
Thực chất của bán hàng đa cấp thì không phải là lừa lọc ; vì khi mua mình hoàn toàn tự nguyện ; không ai ép buộc mình cả . Chỉ khi dùng sản phẩm không có hiệu quả thì cảm thấy bực bội thôi . Nhiều ngành nghề trong đó nghề bán hàng theo phương thức đa cấp cũng là một nghề đang rất thịnh hành . Có rất nhiều người đủ mọi tầng lớp tham gia tạo thành một chân rết cho việc tiêu dùng hàng hoá ; Theo tôi thì cũng rất hay . Nhưng không phải ai cũng làm được . Nếu tất cả các mặt hàng sản phẩm đều đúng như theo quảng cáo và lãi suất phải chăng thì cũng rất tốt ; vì chúng ta không cần phải đi đâu mà chọn lựa ; hàng hoá và các sản phẩm thuốc sẽ tới tận tay người tiêu dùng . Riêng bản thân tôi thì tôi không thể làm được nghề này . Tâm sự với các bạn chút thô
Bỏ vợ được ! chứ không thể bỏ thuốc lá
Bỏ vợ được ! chứ không thể bỏ thuốc lá
Tác hại của thuốc lá rõ ràng lắm : nó làm giảm khả năng sinh lý . Đàn ông hút thuốc nhiều sẽ bị ức chế tình dục ; khoa học đã chứng minh điều này . Và không biết ai sẽ bỏ ai ? Nếu một ông chồng mà mất khả năng sinh lý thì vợ bỏ là điều không thể trách cứ . Bởi vì hôn nhân mà không tình dục thì khó tồn tại .Bản thân các ông không phải là người yếu sinh lý ; nhưng nghiện ngập thuốc lá đã làm cho các ông mất dần đi khả năng tình dục
Miệng nói chuyện thì thở ra một mùi hôi rất khó chịu , cô gái nào mà yêu một anh chàng nghiện thuốc thì sẽ biết ngay . Có khi vì mùi hôi thuốc lá mà cô gái không dám tới gần , vậy làm sao mà yêu nổi nhỉ ? Em yêu anh nhưng vì mùi thuốc lá đã làm anh mất điểm trong mắt em rồi .
Gây ô nhiễm môi trường cộng đồng : bạn thật khó chịu khi tới nơi công cộng mà có một ông phì phèo thuốc lá phun khói ô nhiễm ra xung quanh không ? Và chắc chắn là sẽ được tận hưởng những ánh mắt và lời " khen " khó chịu từ mọi người . Đi tới đâu cũng bị như xua đuổi .
Và thật sự không tốt cho lá phổi của bạn ?; mỗi ngày một lượng nicotin đọng lại trong phổi và bạn sẽ rất dễ bị ung thư phổi Rất biết là mình tự đốt lá phổi của mình . Nhiều ông nói rằng rất hiểu vì trên bao thuốc lá có ghi rõ điều này . Nhưng vì anh quá nghiện nên không thể bỏ ; nghiện sự huỷ hoại cơ thể của mình ; con người ta cũng thật hay ăn uống thì muốn ăn cho ngon , cao lương mỹ vị ; mâm cao cỗ đầy để lấy phong độ và sức khoẻ ; nhưng lại tự cho phép mình làm giảm phong độ bằng hút thuốc lá . Ai cũng nói rằng : sức khoẻ là vàng vậy mà không tự giữ gìn .
Nếu không hút thuốc sẽ đỡ tiền mua thuốc hút ; tăng ngân sách gia đình . Đỡ bị một căn bệnh kinh niên là viêm phế quản mãn do hút thuốc .
Tôi không hiểu tại sao nhà máy thuốc lá vẫn cứ hoạt động .Khi mà trên bao thuốc lá có hình đầu lâu cảnh báo cái chết . Nên chăng đừng sản xuất thuốc lá vì nó chẳng giúp ích gì cho con người cả . Tôi viết như thế này chắc các bạn đang hút thuốc sẽ bảo rằng vì không nghiện nên không biết tác dụng tích cực của nó . Tôi cũng biết là nhiều người phải suy nghĩ thì hay phì phèo thuốc lá ; trầm ngâm bên tách trà và điếu thuốc lá con người ta cũng có nhiều ý tưởng nảy sinh . Nhưng có thể không hút vì sức khoẻ của mình được chứ ! " hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ ! " vậy mà nhiều người vẫn đua nhau hút ; một con số thống kê là có tới 50% đàn ông Việt nam hút thuốc ! quá nhiều !
Mong rằng các mọi người đừng hút thuốc lá và đã hút thì nên cai nghiện . Vì cuộc sống này thật đáng phải trân trọng . Tại sao ta lại tự hủy hoại bản thân vì thuốc lá
Giáo dục đạo đức cho các tài xế
Giáo dục đạo đức cho các tài xế
Đã đến lúc ngành giao thông Việt nam phải đưa chuyên mục Công Dân vào chương trình dạy lấy bằng lái xe : xe tải ; xe ben ; xe du lịch ; hay xe máy . Hiện tượng mà rất nhiều người tham gia giao thông đã vi phạm không chỉ đơn giản là vi phạm luật lệ giao thông mà đó là biểu hiện của sự xuống cấp của đạo đức xã hội . Xã hội càng phát triển lẽ ra con người ta phải tịnh tiến tới sự văn minh của nhân loại đó là : không còn cảnh xe buýt lấn tuyến đâm chết người nhan nhản như hiện nay . Các loại xe ben ; xe tải không là những hung thần của đường phố đã gây bao nhiêu tai nạn thảm khóc cho người khác . Và tình trạng đua xe lạng lách của các thanh niên mới lớn cũng gây rất nhiều thảm họa cho mọi người cùng tham gia giao thông .
Đất nước hoà bình ; không còn tiếng súng , đạn bom mà máu vẫn đổ, vẫn rơi trên các tuyến đường ; tang thương tang tóc vẫn quá nhiều . Một cái chiếu đắp lên một vài xác chết ; bên cạnh nén nhang thắp giữa đường, quá rùng rợn thê lương vì tiếng khóc ai oán của những người thân . Không thể không cầm nước mắt ; dù đó không phải là người thân của mình . Tôi đã đi dự đám ma của một gia đình người bạn bị chết một lúc 3 người tại chân cầu Nhị Thiên Đường quận 8 thành phố HCM . Xe buýt mất thắng lao dốc và lao thẳng vào đường trái tuyến kéo lê ba người suốt dọc 50 m . Hai đứa trẻ và một người cha . Ba cái hòm nằm giữa nhà ; ba con người đã về thế giới bên kia . Nhiều người lý giải rằng : vì cái số họ phải chết . Nhưng nếu bác tài xe buýt cẩn thận kiểm tra xe theo đúng định kỳ và khi xuất bến thì đâu có cảnh thương tâm này . Đền bù một mạng người là bao nhiêu ; với cái giá còm cõi ; nhỏ nhoi của bảo hiểm vài chục triệu . Rồi bác tài sẽ chỉ đi tù vài năm rồi về thôi . Hành vi này coi như là không cố ý ; và ưu đãi của nghề lái xe là ở chỗ này . Họ được cái quyền làm chết người một cách hợp pháp . . Với 3 mạng người mà tài xế chỉ đi tù vài năm . Tôi nghĩ rằng bản thân luật pháp đã tạo kẽ hở cho sự vô tình hay không chủ ý của họ . Để rồi rất nhiều tài xế nham nhở nói rằng " mỗi năm xe được bao 2 cái xác " Thật sự dã man ; và hãi hùng ! do vậy mọi người đi trên đường nhìn thấy các lọai xe tải và xe ben ..,đều cảm giác lạnh gáy . Nhỡ may có bị tai nạn thì chỉ vài chục triệu đủ để làm đám ma thôi . Nghĩ mà thấy ghê sợ cho đạo đức nghề nghiệp .
Thật sự là nhà nước phải bằng luật pháp nghiêm minh trừng trị thẳng tay những bác tài coi thường sinh mạng của người khác . Và mỗi người tham gia giao thông không chỉ đơn thuần học về luật lệ giao thông ; mà còn phải học đạo đức làm người : yêu thương con người , đồng loại . Hãy dạy cho họ biết rằng : nếu những xác chết kia là con cái ; cháu chắt của họ ; thì họ sẽ ra sao ? Biết người ; biết mình ; biết đau với nỗi đau của đồng loại thì khi ngồi sau tay lái họ sẽ cẩn thận hơn . Chắc chắn không thể uống quá say mà lái xe ; nghe một bản nhạc mà quên tiếng còi báo hụ của xe lửa . ...." Không phóng nhanh , không vượt ẩu " " An toàn là bạn , tai nạn là thù " là những khẩu hiệu mà chúng ta đã được nhìn thấy rất nhiều chưa đủ để các bác tài chuẩn mực . Nên viết thêm một câu khẩu hiệu : " hãy coi sinh mạng của người khác , như sinh mạng của gia đình mình " Đó là lời nhắc nhở thiết thực và đạo đức .
hàng hiệu và mác ngoại
hàng hiệu và mác ngoại
Có rất nhiều bạn trẻ ưa thích quần áo hàng hiệu và nhiều lý giải về sự mua sắm này . Đã có một lần tôi được nghe một MC nói rằng : khi ta mặc một bộ quần áo hàng hiệu thì ta thể hiện đẳng cấp của mình. Đẳng cấp là gì ? Con người ta phải lệ thuộc vào đẳng cấp và đẳng cấp sẽ tôn vinh họ từ nhãn mác hàng hiệu
Tại sao lại phải phụ thuộc vào quần áo nhỉ ? đó là thắc mắc của tôi .
Có lẽ là tôi quá cổ điển hay sao ? vì tôi nghĩ đẳng cấp của con người phụ thuộc cơ bản vào những điều hoàn toàn khác : Đạo đức ; nghề nghiệp ; trình độ học vấn ... Còn nếu là vì mặc quần áo hàng hiệu thì mới là con người có đẳng cấp ? có vẻ không vừa ý mình lắm . Hay là tôi quê mùa ???
Theo tôi thì nếu con người ta chỉ có thể tỏ ra mình đẳng cấp khi khoác trên mình những bộ cánh đắt tiền thì chắc chắn họ là người đã quá giàu ; tiền nhiều quá nên phải hưởng thụ theo cách của mình thôi .
Người là chính khách làm công tác ngoại giao ; giới văn nghệ sỹ thì đã đành . Vì nghề nghiệp tạo ra họ phải cạnh tranh bằng trang phục .
Nhưng có rất nhiều cô cậu ; còn ngồi ghế nhà trường ; thừa hưởng sự giàu có của cha mẹ cũng vẫn đua nhau thể hiện đẳng cấp gia đình mình bằng những Iphon đắt tiền vài chục triệu ; quần zin hàng hiệu ở Mỹ giá lên tới gần 10 triệu một chiếc . Chẳng chăm lo cho cái đầu còn đang rỗng tuếch của mình mà chỉ lo cho bộ cánh đẳng cấp biết xài hàng hiệu . Nên chăng ?
Tâm lý sính hàng ngoại của việt nam đôi khi tôi cảm thấy có vẻ ngớ ngẩn ; một đôi dép hàng Việt nam giá chỉ hơn trăm ngàn ; nhưng dép ngoại có đôi cả triệu đồng ; nhưng vẫn có người mua . Vì họ có thể cảm thấy an tâm đi trên đôi dép đó : Đẹp và bền trên nữa là đẳng cấp khoe mẽ với thiên hạ . Không thể chê họ vì đó là ý thích của họ ; và họ xài tiền của họ chứ có vung tiền của ai đâu . Vậy mà cũng thắc mắc !
. Còn tôi thì lại khác : thực tế và hữu dụng là điều tôi quan tâm . Với 1 triệu bạc tôi sẽ mua dép bitis của Việt nam ; vì trước mắt tôi là người Việt nam , tôi yêu chuộng hàng Việt để khuyến khích nền kinh tế Việt nam phát triển . Tôi sẽ được đổi dép lỗi mốt khoảng 5 lần trong một năm .
Cũng váy đầm rất đẹp hàng Việt nam chỉ với giá vài trăm ngàn ; nhưng sờ vào váy đầm nghe nói rằng ở " bển " về lên tới hàng triệu đồng . Đắt quá ; mà váy đầm thì rất hay lỗi mốt . Năm nay mặc năm sau đã là người không biết cách ăn mặc rồi . Do vậy tôi chẳng dại gì mua váy nước ngoài . Tôi xem catalog rồi mua vải thuê người Việt may cũng rất đẹp mà giá thì chấp nhận được .
Không phải chỉ lĩnh vực mặc mà ăn uống cũng rất chuộng ngoại : Me Thái Lan . Bắp Mỹ , Nho Mỹ ; táo Trung quốc Mít Thái ... Người ta dán rất nhiều nhãn mác ngoại cho các loại trái cây . Tôi lại chỉ thích mít Việt nam ; táo Việt nam và me của Việt nam thôi . Hỏi người bán hàng tại sao lại cứ phải dán mác nước ngoài vào thế ? họ nói : vì như thế mới có nhiều người mua . Tôi thích trái cây Việt nam vì nó tươi ngon mà không bị hoá chất bảo quản nhiễm vào
Khi đi vào chợ mua đồ tôi hay nói rằng : hãy bán quần áo Việt nam cho tôi hàng xuất khẩu ; vì tất cả các mặt hàng nội và ngoại nhái giống nhau tới mức khó phân biệt mà chỉ có người bán biết thôi ; chẳng dại mua hàng ngoại để đưa đầu vào cho họ chặt chém . Mua hàng nội mà giá ngoại ai mà lường trước được .
Không biết có bạn nào giống tôi không hay tôi lập dị . Vì tôi luôn ưa chuộng hàng Việt nam nên viết như vậy .
Có rất nhiều bạn trẻ ưa thích quần áo hàng hiệu và nhiều lý giải về sự mua sắm này . Đã có một lần tôi được nghe một MC nói rằng : khi ta mặc một bộ quần áo hàng hiệu thì ta thể hiện đẳng cấp của mình. Đẳng cấp là gì ? Con người ta phải lệ thuộc vào đẳng cấp và đẳng cấp sẽ tôn vinh họ từ nhãn mác hàng hiệu
Tại sao lại phải phụ thuộc vào quần áo nhỉ ? đó là thắc mắc của tôi .
Có lẽ là tôi quá cổ điển hay sao ? vì tôi nghĩ đẳng cấp của con người phụ thuộc cơ bản vào những điều hoàn toàn khác : Đạo đức ; nghề nghiệp ; trình độ học vấn ... Còn nếu là vì mặc quần áo hàng hiệu thì mới là con người có đẳng cấp ? có vẻ không vừa ý mình lắm . Hay là tôi quê mùa ???
Theo tôi thì nếu con người ta chỉ có thể tỏ ra mình đẳng cấp khi khoác trên mình những bộ cánh đắt tiền thì chắc chắn họ là người đã quá giàu ; tiền nhiều quá nên phải hưởng thụ theo cách của mình thôi .
Người là chính khách làm công tác ngoại giao ; giới văn nghệ sỹ thì đã đành . Vì nghề nghiệp tạo ra họ phải cạnh tranh bằng trang phục .
Nhưng có rất nhiều cô cậu ; còn ngồi ghế nhà trường ; thừa hưởng sự giàu có của cha mẹ cũng vẫn đua nhau thể hiện đẳng cấp gia đình mình bằng những Iphon đắt tiền vài chục triệu ; quần zin hàng hiệu ở Mỹ giá lên tới gần 10 triệu một chiếc . Chẳng chăm lo cho cái đầu còn đang rỗng tuếch của mình mà chỉ lo cho bộ cánh đẳng cấp biết xài hàng hiệu . Nên chăng ?
Tâm lý sính hàng ngoại của việt nam đôi khi tôi cảm thấy có vẻ ngớ ngẩn ; một đôi dép hàng Việt nam giá chỉ hơn trăm ngàn ; nhưng dép ngoại có đôi cả triệu đồng ; nhưng vẫn có người mua . Vì họ có thể cảm thấy an tâm đi trên đôi dép đó : Đẹp và bền trên nữa là đẳng cấp khoe mẽ với thiên hạ . Không thể chê họ vì đó là ý thích của họ ; và họ xài tiền của họ chứ có vung tiền của ai đâu . Vậy mà cũng thắc mắc !
. Còn tôi thì lại khác : thực tế và hữu dụng là điều tôi quan tâm . Với 1 triệu bạc tôi sẽ mua dép bitis của Việt nam ; vì trước mắt tôi là người Việt nam , tôi yêu chuộng hàng Việt để khuyến khích nền kinh tế Việt nam phát triển . Tôi sẽ được đổi dép lỗi mốt khoảng 5 lần trong một năm .
Cũng váy đầm rất đẹp hàng Việt nam chỉ với giá vài trăm ngàn ; nhưng sờ vào váy đầm nghe nói rằng ở " bển " về lên tới hàng triệu đồng . Đắt quá ; mà váy đầm thì rất hay lỗi mốt . Năm nay mặc năm sau đã là người không biết cách ăn mặc rồi . Do vậy tôi chẳng dại gì mua váy nước ngoài . Tôi xem catalog rồi mua vải thuê người Việt may cũng rất đẹp mà giá thì chấp nhận được .
Không phải chỉ lĩnh vực mặc mà ăn uống cũng rất chuộng ngoại : Me Thái Lan . Bắp Mỹ , Nho Mỹ ; táo Trung quốc Mít Thái ... Người ta dán rất nhiều nhãn mác ngoại cho các loại trái cây . Tôi lại chỉ thích mít Việt nam ; táo Việt nam và me của Việt nam thôi . Hỏi người bán hàng tại sao lại cứ phải dán mác nước ngoài vào thế ? họ nói : vì như thế mới có nhiều người mua . Tôi thích trái cây Việt nam vì nó tươi ngon mà không bị hoá chất bảo quản nhiễm vào
Khi đi vào chợ mua đồ tôi hay nói rằng : hãy bán quần áo Việt nam cho tôi hàng xuất khẩu ; vì tất cả các mặt hàng nội và ngoại nhái giống nhau tới mức khó phân biệt mà chỉ có người bán biết thôi ; chẳng dại mua hàng ngoại để đưa đầu vào cho họ chặt chém . Mua hàng nội mà giá ngoại ai mà lường trước được .
Không biết có bạn nào giống tôi không hay tôi lập dị . Vì tôi luôn ưa chuộng hàng Việt nam nên viết như vậy .
"Túp lều lý tưởng của anh và của em "
Túp lều lý tưởng
"Túp lều lý tưởng của anh và của em " một bài hát thật vui và dí dỏm ! Một túp lều tình có hay không ?
Đã xưa rồi cái ngày "một mái nhà tranh hai trái tim vàng " . Các bạn trẻ yêu nhau thì rất nhiều ; tưởng rằng không thể sống thiếu nhau ; nhưng khi nghĩ tới chuyện hôn nhân thì lại bị chững lại . Lý do thì cũng rất nhiều ; nhưng điều mà để các bạn phân vân lo lắng chung quy cũng chỉ là vấn đề kinh tế . Cuộc sống thật sự khó khăn để kiếm tiền , đàn ông thì muốn chăm lo cho vợ , con thật sự chu đáo . Phụ nữ thì ao ước có một người chồng là bờ vai để tựa trong nhiều lĩnh vực . Uh ! mình rất yêu anh ! nhưng anh ấy nghèo quá thì làm sao có thể lo cho mình và các con ? Xã hội ngày càng phát triển sự phân cấp lại càng rõ rệt . Chỉ có trái tim mới có thể xoá bỏ mọi ngăn cách . Đôi khi con người ta vẫn để vật chất lấn áp tình cảm thiêng liêng của mình . Lấy một người mà mình không yêu miễn là làm sao anh ấy ( cô ấy ) cho mình một cuộc sống thật sự vương giả . Nhưng các bạn ơi ! có biết bao nhiêu đôi sẽ hạnh phúc vì giàu có ? thật sự rất ít .
Chiều hôm qua tôi tới thăm một người chị gái rất thân ; chị đã gần 60 tuổi , vì chị gọi điện báo tôi rằng con gái chị đã bỏ nhà đi . Vì nó là đứa rất ngoan ngoãn , xinh đẹp và đang có một công việc rất tốt , năm nay nó tròn 28 tuổi . Ra đi nó để lại cho bố mẹ nó một bức thư , mẹ nó đưa cho tôi đọc . Nó thật sự viết về sự bất mãn của nó với bố mẹ ; "Con thật sự không làm gì giúp mẹ được , vì con rất thương mẹ ; những khi bố và mẹ cãi nhau ; đồ đạc đổ vỡ con không thể can chỉ ôm mặt mà khóc " " nhà minh rất giàu có , mà tại sao bố mẹ luôn cãi nhau . hơn 20 năm qua con được chứng kiến . Giờ đã đến lúc con phải ra đi vì không thể chịu nổi cái không khí ngột ngạt khó thở này nữa "Tôi đã hỏi chị là tại sao như thế ? Gia đình chị quá sung túc đầy đủ mà ." Chị nói : " em phải ở trong chăn mới biết chăn có rận " . Tôi không hiểu cái con rận này nó to tới mức nào mà quấy đảo gia đình chị hoài . Và chị đã tâm sự cho tôi nghe : anh ấy đi làm ăn liên tục ra Bắc vào Nam kiếm tiền rất nhiều . Và mỗi lần về đều đưa tiền cho chị . Nhưng chị đòi hỏi chồng lại phải luôn ở bên cạnh mình để có thể ăn chung một bữa cơm chiều . Gần đây nhất chị phát hiện ra chồng chị có quan hệ tình ái với một đối tác . Thế là chị ghen . Và ghen đã làm chị mất ngủ rất nhiều đêm .
Không dám hỏi nữa vì đó là chuyện của mỗi gia đình . Nhưng một cảm giác thật bất mãn khi ngồi trong nhà chị . Một căn nhà 4 tầng lầu giữa quận 5 thật sự đẹp đẽ . Chị có tài trang trí nên nhà rất đẹp ; mình thấy thật ấm cúng . Vậy mà vì điều gì mà chị nói là luôn bị lạnh lẽo ; và cô đơn . Chính xác bây giờ thì mới hiểu rằng : dù giàu có nhưng thiếu vắng bóng người đàn ông đi qua lại trong nhà là không thể được . Anh thỉnh thoảng mới về đem tiền rất nhiều và dẫn chị đi ăn nhà hàng sang trọng . Tôi cũng hay được mời đi ăn ; cứ nghĩ là họ rất hạnh phúc . Vậy mà ...Chị nói rằng : chờ anh về chị sẽ làm đơn ly dị . Ở cái tuổi U60 ly dị để được thanh thản ; để khỏi phải ghen tuông cho mệt người . Chị nói với tôi như vậy . Tôi không dám can thiệp và không thể góp ý . Vì bản tính của chị là người thích sai bảo ; thích điều khiển người khác . Do chị xuất thân từ một gia đình rất giàu có . Nhưng trong thâm tâm tôi hiểu vì sao tới nông nỗi này . Anh và chị lấy nhau hoàn toàn không phải từ tình yêu . Chị luôn cho rằng mình giàu có mình có tiền để giúp anh tạo nghiệp nên mình có quyền . Một lần tôi đã chứng kiến chị quát anh rằng :" Không có tiền của tôi thì anh làm gì có ngày hôm nay "
" Người giàu cũng khóc " mà kẻ nghèo khó thì cũng phải bật khóc thôi ; nhưng cái khóc của kẻ nghèo khó có vẻ dễ chấp nhận hơn người giàu . Bao nhiêu người phụ nữ ao ước được có một cuộc sống vương giả ; hơn 20 năm chị chẳng phải làm gì cả ; việc nhà có người giúp việc . Chỉ có mỗi việc là chăm chó Nhật thôi . Chị nuôi 5 con chó và chơi với chúng như là bạn bè .
Nhà tôi có cho mướn nhà ; có một đôi vợ chồng rất nghèo ; họ đã ở nhà tôi 3 năm nay ; nhưng thật sự tôi thấy họ rất hạnh phúc . Chồng đi làm hồ ; vợ đi may đồ thuê . Chủ nhật tôi thấy họ chở nhau đi chơi rất tình tứ ; các con học hành rất giỏi . Chưa bao giờ tôi thấy họ gây gỗ cãi vã nhau . Tôi hỏi họ rằng :" hai đứa hay thật . vì sao mà không cãi nhau ". Vợ mỉm cười nói :" Cô à ; cãi nhau làm gì , mình đã quá khổ phải đi ở mướn thì phải hoà thuận ; dành dụm tiền mà mua nhà . Cãi nhau thì sẽ làm được gì nữa . Còn nuôi con ăn học nữa chứ " Họ đã mua được một mảnh đất nhỏ rồi ; và báo với tôi là sang năm sẽ cất nhà .
Thế đấy các bạn à . Hạnh phúc không phải vì sự giàu và nghèo quyết định ; hạnh phúc là mỗi người phải thật sự chăm lo cho nhau . Hiểu nhau , yêu nhau . lấy nhau và gìn giữ hạnh phúc đều do đôi lứa quyết định .
Chỉ là một "túp lều "; nhưng rồi lều đó sẽ được sửa sang và cơi nới thành căn nhà khang trang đầy đủ tiện nghi .nhờ sự chịu thương chịu khó của cả hai vợ chồng . Phải không các bạn ? Vậy thì yêu nhau thì phải lấy nhau vì tình yêu ? Đừng để tình yêu mất đi vì sự so tính vật chất . Và tôi cũng muốn các bạn vui nhộn với bài hát này nhé !
"Túp lều lý tưởng của anh và của em " một bài hát thật vui và dí dỏm ! Một túp lều tình có hay không ?
Đã xưa rồi cái ngày "một mái nhà tranh hai trái tim vàng " . Các bạn trẻ yêu nhau thì rất nhiều ; tưởng rằng không thể sống thiếu nhau ; nhưng khi nghĩ tới chuyện hôn nhân thì lại bị chững lại . Lý do thì cũng rất nhiều ; nhưng điều mà để các bạn phân vân lo lắng chung quy cũng chỉ là vấn đề kinh tế . Cuộc sống thật sự khó khăn để kiếm tiền , đàn ông thì muốn chăm lo cho vợ , con thật sự chu đáo . Phụ nữ thì ao ước có một người chồng là bờ vai để tựa trong nhiều lĩnh vực . Uh ! mình rất yêu anh ! nhưng anh ấy nghèo quá thì làm sao có thể lo cho mình và các con ? Xã hội ngày càng phát triển sự phân cấp lại càng rõ rệt . Chỉ có trái tim mới có thể xoá bỏ mọi ngăn cách . Đôi khi con người ta vẫn để vật chất lấn áp tình cảm thiêng liêng của mình . Lấy một người mà mình không yêu miễn là làm sao anh ấy ( cô ấy ) cho mình một cuộc sống thật sự vương giả . Nhưng các bạn ơi ! có biết bao nhiêu đôi sẽ hạnh phúc vì giàu có ? thật sự rất ít .
Chiều hôm qua tôi tới thăm một người chị gái rất thân ; chị đã gần 60 tuổi , vì chị gọi điện báo tôi rằng con gái chị đã bỏ nhà đi . Vì nó là đứa rất ngoan ngoãn , xinh đẹp và đang có một công việc rất tốt , năm nay nó tròn 28 tuổi . Ra đi nó để lại cho bố mẹ nó một bức thư , mẹ nó đưa cho tôi đọc . Nó thật sự viết về sự bất mãn của nó với bố mẹ ; "Con thật sự không làm gì giúp mẹ được , vì con rất thương mẹ ; những khi bố và mẹ cãi nhau ; đồ đạc đổ vỡ con không thể can chỉ ôm mặt mà khóc " " nhà minh rất giàu có , mà tại sao bố mẹ luôn cãi nhau . hơn 20 năm qua con được chứng kiến . Giờ đã đến lúc con phải ra đi vì không thể chịu nổi cái không khí ngột ngạt khó thở này nữa "Tôi đã hỏi chị là tại sao như thế ? Gia đình chị quá sung túc đầy đủ mà ." Chị nói : " em phải ở trong chăn mới biết chăn có rận " . Tôi không hiểu cái con rận này nó to tới mức nào mà quấy đảo gia đình chị hoài . Và chị đã tâm sự cho tôi nghe : anh ấy đi làm ăn liên tục ra Bắc vào Nam kiếm tiền rất nhiều . Và mỗi lần về đều đưa tiền cho chị . Nhưng chị đòi hỏi chồng lại phải luôn ở bên cạnh mình để có thể ăn chung một bữa cơm chiều . Gần đây nhất chị phát hiện ra chồng chị có quan hệ tình ái với một đối tác . Thế là chị ghen . Và ghen đã làm chị mất ngủ rất nhiều đêm .
Không dám hỏi nữa vì đó là chuyện của mỗi gia đình . Nhưng một cảm giác thật bất mãn khi ngồi trong nhà chị . Một căn nhà 4 tầng lầu giữa quận 5 thật sự đẹp đẽ . Chị có tài trang trí nên nhà rất đẹp ; mình thấy thật ấm cúng . Vậy mà vì điều gì mà chị nói là luôn bị lạnh lẽo ; và cô đơn . Chính xác bây giờ thì mới hiểu rằng : dù giàu có nhưng thiếu vắng bóng người đàn ông đi qua lại trong nhà là không thể được . Anh thỉnh thoảng mới về đem tiền rất nhiều và dẫn chị đi ăn nhà hàng sang trọng . Tôi cũng hay được mời đi ăn ; cứ nghĩ là họ rất hạnh phúc . Vậy mà ...Chị nói rằng : chờ anh về chị sẽ làm đơn ly dị . Ở cái tuổi U60 ly dị để được thanh thản ; để khỏi phải ghen tuông cho mệt người . Chị nói với tôi như vậy . Tôi không dám can thiệp và không thể góp ý . Vì bản tính của chị là người thích sai bảo ; thích điều khiển người khác . Do chị xuất thân từ một gia đình rất giàu có . Nhưng trong thâm tâm tôi hiểu vì sao tới nông nỗi này . Anh và chị lấy nhau hoàn toàn không phải từ tình yêu . Chị luôn cho rằng mình giàu có mình có tiền để giúp anh tạo nghiệp nên mình có quyền . Một lần tôi đã chứng kiến chị quát anh rằng :" Không có tiền của tôi thì anh làm gì có ngày hôm nay "
" Người giàu cũng khóc " mà kẻ nghèo khó thì cũng phải bật khóc thôi ; nhưng cái khóc của kẻ nghèo khó có vẻ dễ chấp nhận hơn người giàu . Bao nhiêu người phụ nữ ao ước được có một cuộc sống vương giả ; hơn 20 năm chị chẳng phải làm gì cả ; việc nhà có người giúp việc . Chỉ có mỗi việc là chăm chó Nhật thôi . Chị nuôi 5 con chó và chơi với chúng như là bạn bè .
Nhà tôi có cho mướn nhà ; có một đôi vợ chồng rất nghèo ; họ đã ở nhà tôi 3 năm nay ; nhưng thật sự tôi thấy họ rất hạnh phúc . Chồng đi làm hồ ; vợ đi may đồ thuê . Chủ nhật tôi thấy họ chở nhau đi chơi rất tình tứ ; các con học hành rất giỏi . Chưa bao giờ tôi thấy họ gây gỗ cãi vã nhau . Tôi hỏi họ rằng :" hai đứa hay thật . vì sao mà không cãi nhau ". Vợ mỉm cười nói :" Cô à ; cãi nhau làm gì , mình đã quá khổ phải đi ở mướn thì phải hoà thuận ; dành dụm tiền mà mua nhà . Cãi nhau thì sẽ làm được gì nữa . Còn nuôi con ăn học nữa chứ " Họ đã mua được một mảnh đất nhỏ rồi ; và báo với tôi là sang năm sẽ cất nhà .
Thế đấy các bạn à . Hạnh phúc không phải vì sự giàu và nghèo quyết định ; hạnh phúc là mỗi người phải thật sự chăm lo cho nhau . Hiểu nhau , yêu nhau . lấy nhau và gìn giữ hạnh phúc đều do đôi lứa quyết định .
Chỉ là một "túp lều "; nhưng rồi lều đó sẽ được sửa sang và cơi nới thành căn nhà khang trang đầy đủ tiện nghi .nhờ sự chịu thương chịu khó của cả hai vợ chồng . Phải không các bạn ? Vậy thì yêu nhau thì phải lấy nhau vì tình yêu ? Đừng để tình yêu mất đi vì sự so tính vật chất . Và tôi cũng muốn các bạn vui nhộn với bài hát này nhé !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)





