" con cứ vào giường nằm đi , chút nữa ba sẽ mắc mùng cho con "
Những năm 80 muỗi ở đâu ra mà nhiều như thế , nếu không ngủ mùng thì sẽ là bạn của muỗi .
Đi học về , vừa đặt cặp xuống là ba nói liền :
con rửa mặt , rồi vào ăn cơm .
Mâm cơm gọn gàng ba để trên bàn cho cô . Thói quen vừa ăn , vừa đọc sách , ba mẹ cũng quá quen rồi . Mẹ thì nói
:" ăn xong thì đọc"
nhưng Ba nói : " kệ nó , để cho nó đọc "
Ba , mẹ chiều tới mức cô không biết nấu một món đồ ăn gì cả . Nhiều lúc mẹ nói với ba :
" mình chiều nó quá , tôi sợ lớn nó lấy chồng nó không biết nấu cơm cho chồng ăn "
con rửa mặt , rồi vào ăn cơm .
Mâm cơm gọn gàng ba để trên bàn cho cô . Thói quen vừa ăn , vừa đọc sách , ba mẹ cũng quá quen rồi . Mẹ thì nói
:" ăn xong thì đọc"
nhưng Ba nói : " kệ nó , để cho nó đọc "
Ba , mẹ chiều tới mức cô không biết nấu một món đồ ăn gì cả . Nhiều lúc mẹ nói với ba :
" mình chiều nó quá , tôi sợ lớn nó lấy chồng nó không biết nấu cơm cho chồng ăn "
Vậy mà ngày mai là ngày cô sẽ mở quán cơm Bình dân ngay cửa Ga Hà nội . Cô đã về nhà chồng . Vì thất nghiệp nên phải chọn nghề bán cơm . Ngày cô phải nghĩ đến chuyện bán cơm là cái ngày mẹ chồng thấy cô lại có bầu đứa con thứ 2 .
Mẹ chồng ra điều kiện : " nếu cô tiếp tục sinh thì cô phải ra ăn riêng , hai vợ chồng tự lo lấy nhau , tôi không bao cấp nữa "
Mẹ chồng ra điều kiện : " nếu cô tiếp tục sinh thì cô phải ra ăn riêng , hai vợ chồng tự lo lấy nhau , tôi không bao cấp nữa "
Biết ngay mà , thêm một nhân khẩu là không được rồi .
Chồng nói
:'Em à , mẹ bắt ăn riêng"
:'Em à , mẹ bắt ăn riêng"
Ăn riêng thì ăn , sợ gì ? nói vậy thôi , chứ cô cũng rất lo lắng , vì không phải chỉ nuôi cô , mà còn cái thai trong bụng nữa , còn đứa con gái 4 tuổi nữa . Chồng thì phục viên , lại còn phải đi học tiếp để lấy một cái nghề . Chồng cô học làm Nha sỹ
Đọc một cuốn sách thấy một đoạn viết khi người ta đói thì bao giờ cũng phải ăn . Nghề ăn uống là nghề ít rủi ro nhất . Suy nghĩ mấy ngày , chỉ có vài chỉ vàng , bán mà ăn thì hết mất . Mà còn phải để dành để sinh con nữa . Nghĩ đơn giản : đằng nào mình cũng phải nấu cơm , mình nấu bán , thì mình cũng có cái để ăn
Anh à , em sẽ bán cơm Bình dân
Chồng tròn mắt :
Em đùa à , cơm nhà còn nấu chưa được , bày đặt bán cơm cho người ta ăn
Em sẽ đi ăn tại các quán cơm , xem người ta nấu ra sao ? Em luôn ăn ngon , nên em nghĩ em sẽ nấu ngon
Cô nói rất đúng về cô , vì từ bé cô đã được ăn ngon do ba, mẹ cô nấu ăn rất ngon
Bụng chửa 2 tháng , mới sau một trận ốm nghén thập tử nhất sinh . Nhưng vì muốn thể hiện mình nên cô bế con gái 4 tuổi , lang thang Hà nội sà vào các quán cơm để ăn cơm Bình dân
Chính xác là một tuần , hai mẹ con ăn cơm bụi , vừa ăn , vừa để ý xem họ nấu những món gì và về nhà ghi chép lại
Ngày bán cơm đầu tiên , cô bán 10 kg gạo . May mắn làm sao , hàng xóm rủ nhau kéo sang ăn giúp cô . Nhà gần ga Hà nội nhiều cửu vạn quen biết cô đã tới ăn ủng hộ . Mỉm cười ngày hôm nay bán cơm đã lãi rồi , ít thôi nhưng có cơm cho cả nhà ăn
Như thế là thành công rồi và bắt đầu cuộc hành trình kiếm sống
Sáng 5 giờ , vác cái bụng bầu , cô dậy làm 4 lò than tổ ong , đưa ra vỉa hè nhóm lò . Nhà cô rất chật chội , chỉ đủ kê một cái giường đôi , nấu ăn thì đem ra đường nấu , vỉa hè là nơi nấu ăn . Nhiều lúc công an khu vực đi qua nhắc nhở , nhưng đành phải thông cảm vì nhà chật quá .
6 giờ đi xách giỏ đi chợ
7 giờ về bắt đầu nấu
10 giờ là được 10 món ăn
Bà hàng xóm già về hưu tốt bụng tình nguyện làm giúp cô việc vặt ," Bác giúp cô thôi , tôi thấy cô vất vả , cô cho tôi bao nhiêu thì cho " Thế là mỗi ngày trả cho bà 1000 đồng ( bằng tiền 1 tô phở )
Chén bát đĩa , nồi niêu xoong chảo không có thì mua trả góp của một cô hàng xóm .
." Cô thấy cháu tội nghiệp , cô bán trả góp tất cả 30 000 đồng , mỗi ngày trả cho cô 1000 đồng , cô không lấy lãi " thế là có đủ tất cả để bán hàng rồi .
Nghèo mà gặp được người tốt thật may mắn
May mắn cho cô là ở xung quanh mọi người đều thương cô . Nhiều đầu gấu ở cửa Ga cũng muốn giúp cô . Ngày nào ế , là chúng nó điều một xe khách loại xe 50 chỗ ( xe Dù) đậu ngay ở quán của cô để cho họ xuống ăn . Một mình cô và bà giúp việc cùng con gái 4 tuổi bán hàng .
Chỉ bán cơm vào trưa thôi , còn buổi chiều cô lại làm nghề may vá quần áo . Nhờ bán cơm mà cô đã có thể tự nuôi mình , nuôi cái thai trong bụng , con gái và chồng đang đi học . Sáng ra phát tiền cho chồng đổ xăng đến trường và mua thuốc lá hút .
Vậy mà cô đã bán cơm rất đắt hàng , tới mức hàng xóm đối diện nhà cô cũng bắt chước bán cơm giống cô . Cô bán cơm cho tới khi sanh hạ đứa con trai thứ hai . Nhờ vậy mà cô đã qua cảnh khó khăn khi thất nghiệp Cô biết sau này , phố đó là tụ điểm ăn uống cũng khá nổi tiếng của Hà thành , quán Ngon là nơi mà gia đình cô đã từng sống chui rúc tại đó , một biệt thư được ngăn nhỏ cho hơn 10 hộ gia đình toàn là con cháu dòng họ sinh sống . Kỷ niệm một thời nấu cơm bình dân , lèo tèo vài chiêc bàn cũng đã qua , nhưng vì nó mà tích lũy chút ít cho cô về việc buôn bán sau này . Đúng là phi thương bất phú , bán buôn nhỏ lẻ thôi , mà nuôi sống gia đình , dành dụm tiền để sanh đẻ , lại còn nuôi chồng đi học nghề . Cái ngày khó khăn đã quá xa , nhưng mỗi lần nhớ về Hà nội , cô lại nhớ tới góc phố , nơi cô đã bươn chải khó khăn . Không có việc gì không làm được nếu mình chịu khó và quyết tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét