Cô là một thiếu nữ xinh đẹp ; nước da trắng và mịn màng , nói chung là nhìn cô rất dễ thương, lại là một trò ngoan và học giỏi của một trường có tiếng tăm của thành phố . Cô mới vừa bước vào tuổi 16 . Vậy mà cô đã bỏ nhà đi . Tất cả thầy cô và bạn bè , hàng xóm đều ngỡ ngàng; không thể hiểu vì sao nó là một đứa ngoan ngoãn lễ phép như thế mà lại đi bụi đời . Câu chuyện tôi muốn kể với các bạn đó là một câu chuyện có thật về một cô gái . Chung quy cũng chỉ vì chuyện tình cảm yêu đương ở lứa tuổi học trò . Mà những người lớn là cha mẹ cô đã chưa biết cách xử sự cho đúng .
Cổng trường vừa mở các thiếu nữ ở lứa tuổi lớp 10 , rất đẹp , ngây thơ trong tà áo dài , chạy ùa ra cổng để chờ người nhà và cha mẹ đón .
Bốp ! một cái tát thật mạnh vào mặt một cô bé đang tươi cười với bạn bè . Nó phải tránh vì người đàn ông vẫn tiếp tục lao vào tát nó , đấy là người mà nó phải gọi là bố . Ông ta hùng hổ và vừa tát vừa chửi : Tao cho mày đi học chứ tao có cho mày yêu đương không ? đồ con nít ranh bày trò , Và câu cuối bố nó chửi nó : đồ con đĩ . Bạn bè nó xung quanh không hiểu gì , và bản thân nó thì lại càng bất ngờ . Nó khóc và chạy biến mất , bố nó chạy đuổi theo nó mà không kịp . Ông ta hùng hổ nói với theo : mày về nhà thì biết tay tao . Chiều hôm đó cô bé không về nhà , và tối cũng không về . Bố mẹ nó rất lo lắng , đi tìm . Ở Sài gòn này biết tìm ở đâu đây . Họ đi tìm ở các công viên , đường phố mà không thấy nó . Họ đành phải nhờ tới công an tìm giúp . Câu chuyện tình cảm của nó với cậu hàng xóm bố mẹ nó đã biết từ năm nó học lớp 9 ,nó học rất giỏi nên đỗ đạt vào trường cấp 3 đạt điểm rất cao . Chỉ nghe mọi người nói là có một cậu thanh niên hàng xóm hơn nó 4 tuổi đang theo đuổi nó . Mẹ nó và bố nó có qua gia đình cậu kia nói với họ khuyên nhủ con họ đừng theo đuổi cháu để cho cháu học hành . Nhưng cậu kia vẫn liên tiếp hẹn hò với cô bé . Bố mẹ cô cảnh báo với cậu kia là nó chưa tới tuổi trưởng thành . Cậu ta cũng vâng dạ ; nhưng sau thì vẫn lén lút hẹn hò sau giờ đi học . Ngày bố nó đánh nó chính là cái ngày ông ta bắt gặp cậu kia thập thò ở cổng trường .
Đêm hôm đó tìm con mãi không được họ đành phải nhờ tới công an . Họ đã khai thật chuyện tình cảm của cô bé với công an . Tới nhà cậu kia thì cậu ấy vẫn ở nhà và hoàn toàn không biết việc nó bỏ nhà đi . Cậu ấy nói rằng : con sẽ lên mạng gọi nó về nhà . Và đúng 2 ngày sau cô bé trở về nhà .
Nhưng không hiểu tại sao công an khu vực lại tới nói là nếu cháu về thì họ sẽ triệu tập cháu đi giám định trinh tiết . Mẹ cháu không đồng tình với việc giám định cháu . Bố cháu lại khăng khăng đòi tố cáo cậu kia về việc dụ dỗ con gái mình . Bố và mẹ hai người hai quan điểm khác nhau ; vì họ đã có nhiều mâu thuẫn . Thường xuyên gây gỗ cãi nhau và còn có ý định ly hôn .
Cô bé hỏi rằng : tại sao công an lại bảo đi giám định con . Mẹ phản đối ; còn bố thì nhất quyết là phải tố cáo cậu kia về tội dụ dỗ trẻ vị thành niên .
Chiều hôm đó nhà cậu kia cho người sang xin phép gặp cô bé ; gia đình cũng đồng ý . Không hiểu họ nói gì với cháu . Ngày hôm sau cháu lại bỏ nhà đi tiếp tục . Lần này cháu lại không đi một mình mà đi với cậu hàng xóm kia .
Gia đình hoảng hốt thật sự ; sang nhà bên kia họ nói rằng : con họ đã lớn nó đi đâu là quyền của nó họ không biết .
Vậy thì lại phải làm đơn tố cáo cậu ấy thôi : tội dụ dỗ trẻ vị thành niên bỏ nhà ra đi .
Công an nói phải làm đơn để họ giúp đỡ . Tới nhà đứa em ( là một cán bộ của thành phố ) để nhờ chỉ giáo : nó đã mắng vào mặt bố mẹ của cô bé là : trời ơi ! ông bà giết con bé rồi . Tự nhiên lại đi tố cáo ; mà tố cáo cái gì ? chuyện tình cảm của trẻ con thì từ từ mà khuyên giải chứ ? nó đã lớn và phải biết yêu chứ . Ông bà làm như thế là lớn chuyện rồi . Hãy rút đơn tố cáo về . Nhưng không thể rút được nữa rồi ; bút sa thì gà chết thôi . mà bây giờ lại phải cần tới sự can thiệp của công an để đưa nó về .
Mẹ nó biết nó hay lên mạng và nó có địa chỉ email ; mặc dù mẹ nó chưa biết gì về vi tính nhưng phải đi học vi tính để lên mạng viết mail cho nó . Thật bất ngờ là nó đã lên mạng và gửi thư về cho mẹ nó ; trong thư nó viết rằng : nó xin lỗi bố mẹ ; nó là đứa con bất hiếu ; và mong bố mẹ tha thứ .
Nó giải thích vì sao nó yêu anh chàng này : vì nó quá buồn vì bố mẹ nó hay cãi nhau ; hay xúc phạm tới nhau còn đòi ly dị . nó chỉ có cậu hàng xóm để tâm sự nỗi buồn phiền ; và nó phê phán rằng : Bố mẹ xem lại mình đi ; con không muốn ở nhà nữa cũng vì bố mẹ . Và nó còn dặn bố mẹ : hãy lo cho em của nó và đừng để em trai của nó buồn phiền vì bố mẹ nữa . Nó viết rằng : dù con có không ở gia đình nữa thì con vẫn không hư hỏng đâu . Và khuyên bố mẹ đừng lo lắng
Một bức thư sau nó viết với nội dung mà người lớn đọc mới cảm thấy chất quân tử trong nó :
Mẹ à ! con không thể để người yêu con vì con mà phải chịu trách nhiệm trước pháp luật ; con bỏ đi để bảo vệ anh ấy . Khi nào đúng 18 tuổi con sẽ về nhà và đi học tiếp .
Mẹ nó đã khóc gần 3 năm vì lo lắng cho nó ngày nào cũng khóc vì nhớ ; vì thương con ; một đứa con gái còn quá nhỏ ; ở nhà được cưng chiều chỉ có việc học hành ; mẹ và bố nó đã cho nó học trường chuyên từ nhỏ . Năm nào nó cũng là học sinh giỏi ; vượt qua các cấp học với thành tích cao . Tương lai nó sẽ mờ mịt vì sự học đã chấm dứt . Hy vọng vào nó trở thành thất vọng . Mọi người nhìn bố mẹ nó và đàm tiếu rằng : con ông bà đi theo trai . Buồn lắm ! mẹ nó già hẳn đi ; tóc bố nó bỗng dưng bạc trắng .
Đúng 3 năm , gần tới ngày sinh nhật nó gia đình bên cậu hàng xóm sang nhà nói với bố mẹ nó rằng : sẽ kêu hai đứa về với điều kiện bố mẹ nó phải chấp nhận đồng ý một đám hỏi . Mặc dù rất ác cảm với cách xử sự như thế ; nhưng thôi thì đã tới nước này phải chấp nhận con rể thôi .
Khi nó về ; mà không về nhà nó tới cơ quan công an trình diện cùng cậu kia ; và công an mời gia đình lên nhận nó , em nó và nó ôm nhau khóc mới cảm động làm sao ? thằng em sờ vào mặt chị mà nói : chị đấy à ; có phải chị về không ? thấy nó về mà không hề bị đau yếu nó đã lớn hơn hẳn hồi ở nhà . Vẫn xinh đẹp ; chứng tỏ là có lẽ nó được ăn uống tốt . Thằng hàng xóm kia cũng biết chăm sóc cho nó . Nó nói rằng nó phải làm để kiếm sống là bán hàng lưu niệm ở Vũng tàu ; nó kể đi bán dạo ngày ế ngày đắt ; nhưng cũng sống được .
Thế là một đám hỏi diễn ra ; hoàn toàn không theo ý muốn của bố mẹ nó . Họ cũng tổ chức rất lớn đãi hàng xóm cũng cả chục mâm . Sau đám hỏi bố mẹ cô xin cho cô hoãn cưới để cô tiếp tục đi học lớp 10 . Thế là cô lại trở về với sự học dở dang của mình . Rồi hết lớp 12 cô thi đậu vào Đại học .
Vào đại học gia đình hàng xóm nói là xin tổ chức lễ cưới ; cô nói rằng : cô không muốn cưới nữa và trả lại vòng vàng ngày đám hỏi cho gia đình bên kia . Mẹ cô rất ngạc nhiên hỏi thì cô trả lời rằng : con không thể lấy chồng vì con phải hoàn tất việc học của mình ; mà ba mẹ của anh ấy lại chỉ muốn con ở nhà bán quán cà phê . Cậu hàng xóm thì vẫn yêu cô bé ; nhưng cô bé khẳng định là đã không còn tình cảm gì nữa ; mặc dù lúc đó cô hoàn toàn chưa yêu người khác . Cậu sang nói chuyện với mẹ của cô bé là : con vẫn coi bác là mẹ của con và con vẫn sẽ là bạn của con gái bác .
Cô gái ấy đã ra trường và thi tuyển vào ngân hàng ; hiện nay vẫn vừa đi làm vừa đi học thêm kiểm toán quốc tế . Sắp tới cô gái ấy lấy chồng vào tuổi 26 . Hiện tại thì cô bé và cậu hàng xóm vẫn la bạn của nhau ; và vẫn hay rủ nhau đi uống cà phê .
Hoàn toàn đây là câu chuyện có thật ; qua câu chuyện này các bạn có thể kết luận về rất nhiều điều thay tôi ; Gia đình rất quan trọng trong việc giáo dục con cái đúng không các bạn
Show less · Translate
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét