làm giám đốc bây giờ quá dễ !
Làm giám đốc bây giờ sao quá dễ ! Không cần trình độ chỉ cần một giấy CMND là đủ Thành lập cũng dễ mà hô biến công ty cũng dễ . Tôi có một anh bạn ở Hàn quốc về Việt nam thành lập công ty . Anh mời đến nhà và nói rằng : em có thích anh phong cho em làm phó giám đốc hay không ? tôi hỏi để làm gì ? anh cười bảo rằng để có chức danh cho công ty có ban bệ đàng hoàng . Còn em của anh thì một xu kế toán không biết lại được phong chức danh là kế toán . Tôi không đồng ý vì cảm thấy hình như có vấn đề gì không hay lắm . Công ty của anh là công ty TNHH chuyên xuất nhập khẩu thuỷ hải sản . Và nhiều danh mục khác . Tới nhà anh thấy nhà 3 tầng lầu đàng hoàng . Anh khoe nhà anh mua bằng tiền đem từ Hàn về . Chức danh thì như thế ; nhưng rất lạ ! vì tới nhà anh thấy quá đông các cô gái miền Tây lên ở ; và anh đang dạy họ tiếng Hàn . Hỏi ra mới biết là anh được các chú rể Hàn gửi cô dâu tới anh để học tiếng . Thi thoảng anh có rủ tôi đi dự đám sinh nhật ; và các cô gái miền Tây cùng dự ; mình có biết là họ đi coi mắt cô dâu Việt đâu . Ăn , nhậu và phá mồi là nhiệm vụ của mình thôi . Cứ sau mỗi lần đi sinh nhật lại có một vài cô được chấm điểm chuẩn bị lên đường sang Hàn . Công ty của anh thành lập nhanh lắm ; tất cả cấp phép hoạt động chỉ trong có một tuần lễ ; và làm với giá chỉ 2 triệu đồng . Vốn pháp định là 2 tỳ đồng . Mình xem giấy phép mà nghĩ anh này chắc giàu có lắm đây . Nhưng vài ngày sau có giấy phép anh nói mình là giúp anh mượn tiền . Mình hỏi anh có vốn 2 tỷ thì rút ra mà hoạt động anh nói : em sao khờ quá vậy ? anh làm gì có tiền ; tiền ảo đó em à .
Tại sao là vốn ảo , mà tại sao lại cấp phép mà không có vốn thật sự ; mình cứ mập mờ không hiểu tại sao . Thành lập công ty làm ăn mà không có vốn thực thì nguy hiểm quá . Cứ nghĩ đơn giản là khi mở một quán ăn rất bình thường mà không có vốn để mua đồ gia dụng để nấu là đã không thể được . Đằng này công ty treo biển to đùng và hoành tráng kia lại không có một xu vốn nào cả . Vậy nên lừa đảo là chuyện tất yếu rồi .
Tôi không hiểu anh làm gì ? vì có thấy hàng hóa gì đâu . Chỉ thấy anh ngày ngày mướn một xe hơi sang trọng vòng vòng thành phố và ăn nhậu ở các nhà hàng . Thấy có người đưa anh cả hơn chục ngàn đô . Anh nói là : cứ ăn nhậu vô tư vì có "Bác " luôn đồng hành . Không phải lo nghĩ gì .
Bẵng đi vài tháng tôi ghé anh thì mọi người nói rằng công ty anh đã giải thể ; gọi điện thoại cho anh thì "ò í e " số máy quý khách vừa gọi không thể liên lạc được . Hỏi hàng xóm anh bán nhà đi đâu rồi ? hàng xóm nói : nhà đó là nhà anh mướn để ở . Và họ hỏi tôi có bị anh mượn nợ hay không ?
Hỏi đám bạn bè quen biết mà hay ăn nhậu chung họ nói : nghe đâu anh làm nghề lừa xuất nhập " gái " miền Tây sang Hàn và lừa những người ở Nghệ tĩnh quê anh có nhu cầu xuất khẩu lao động sang Hàn . Và anh trốn mất không ai biết anh ở đâu cả . Giật mình nghĩ dạo đó mà vui vui nhận chức phó giám đốc công ty có lẽ giờ này có khả năng bóc lịch rồi .Không hiểu làm sao mà anh không bị pháp luật truy tìm ; nhưng những người đưa tiền cho anh đang tìm kiếm, anh .để tính sổ .
Từ đó trở về sau ; nếu ai giới thiệu cho tôi rằng người nào với chức danh giám đốc tôi tự nhiên thấy buồn cười . Vì giám đốc quá nhiều loại ; thật giả lẫn lộn ; tiền tài khoản còn ảo ; Đi xe hơi sang trọng tôi cũng cảm thấy nghi ngờ . Vì đã có lần mượn tiền cho một giám đốc mua xe cả tỷ mà túi ông ấy chỉ có hơn 2 trăm triệu . Cái oai của xe hơi đắt tiền và chức danh giám đốc với tôi bây giờ nghi ngờ lắm ! phải cẩn thận . Vì giám đốc quá nhiều ! Giám đốc " giấy " nhiều quá ! Tôi hay nói đùa với các bạn rằng cẩn thận với "giám xúi " vì họ dám làm điều vi phạm pháp luật .
Bởi thần tượng giám đốc của tôi là : người phải có trình độ quản lý đã bị tiêu tan . Vì ngày nay giám đốc nhiều nhan nhản ; mà giám đốc không tiền ; không trình độ nhiều tới mức mà đi tới đâu cũng được mọi người giới thiệu .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét