Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

NHÀ GIÀU VIỆT NAM

Lâu lắm mới ghé nhà người chị họ nằm tại trung tâm quận 1 . Bấm chuông , chờ mãi thì trong nhà vọng ra : Ai đó
Em đây
Em nào thế ?
À , biết rồi , Bắc kỳ phải không ?
Đây là cách mà người nhà hay chọc cô , vì cả họ mình cô nói giọng Bắc đặc . Cô không thích bắt chước giọng Nam vì cô vốn sinh ra ở Hà nội . Mà tại sao  lại phải đổi giọng chứ .
Ông anh rể này vẫn hay trêu đùa như thế , quen rồi nên chẳng giận làm gì .
Bước chân vào nhà
Giời ơi ! Sao nhà cửa bừa bộn thế ? Chị đâu rồi ?
Mày không biết gì à ? Chị ở Singapor mấy tháng nay rồi . Anh ở một mình cần gì phải dọn chứ ?
Nói xong anh chạy vội vào bếp . Theo sau anh thì hóa ra anh đang nấu ăn : một nồi rau lang sôi sùng sục . Anh bảo : "anh bây giờ chỉ ăn các loại rau , đậu hũ .. ăn chay vì bị tiểu đường "
Sao chị không ở nhà chăm cho anh ?
Bà ấy phải đi chăm cháu ở bên Sing rồi
Sao anh không đi cho vui , mà ở nhà một mình , buồn lắm
Anh không thích , sang đó anh không có bạn già , ở đây còn có bạn đánh cờ , bài bạc .
Anh và chị là hàng đại gia giàu có . Nhà nhiều lắm , nhà cho thuê khắp các quận . Đất cũng nhiều . Dân buôn nhà đất từ những năm 80 , khi đó đất rẻ , anh chị đã mua rất nhiều , mua đi bán lại , kiếm lời để lo cho ba đứa con ăn học . Anh làm nhà nước lương thấp , chị nói : " ông ở nhà và chỉ cần chở các con đi học , và đi thắm khám điền thổ với tôi " Anh chị hay nói đùa đi mua đất là " thăm khám điền thổ " Chị thì rất giỏi về kinh doanh địa ốc . Nhanh nhậy lắm . Nơi nào giải tỏa , nơi nào quy hoạch ..là biết ngay . Vì nghe nói quen với bạn ở Sở Nhà đất thành phố .
Lần lượt nhà đất tạo nghiệp cứ bán dần theo sự học của các con . Ba đứa lớn lên đều du học . Thằng trai trưởng sang Mỹ , đứa con gái thứ hai sang Úc , và gái út cưng sang Singapor . Đầu tư vào các con là đầu tư lâu dài nhất mà . Chị như là cái máy than , suốt ngày than thở hết tiền vì con . Và giao nhiệm vụ mỗi đứa phải có trách nhiệm lo ngược lại cho ba , mẹ . Hai đứa con gái hiếu thảo , mỗi tháng gửi ba mẹ mỗi đứa 1000 usd . Còn thằng con trai trưởng thì chỉ được vài tháng vì ở Mỹ nhưng lại bị thất nghiệp . Sinh hai đứa cháu nội , rất đẹp một trai , một gái , nhưng anh con trai lại không thể xin việc làm , sống phụ thuộc vào gia đình vợ . Một nhà hàng nhỏ phục vụ người Việt tại quận Cam . Anh , chị sốt ruột vì con mình ở rể nên kêu gọi con về nước . Nhưng thằng con trai thì không thể , vì nó tuyên bố  sống chết cũng ở Mỹ . Về làm sao được khi ra đi nó đã quá hãnh diện là người thành công vì được đi du học . Đã vênh mặt lên với đám bạn bè về sự giỏi  giang của mình . Nhưng ở Mỹ để kiếm tìm việc với sự học không giỏi của nó khó có thể tạo nghiệp . Nó lang thang làm đủ nghề và vẫn cần trợ cấp của ba , mẹ . Và nó quyết định lấy vợ , một người vợ có gia đình khá giả bên Mỹ . Cha , mẹ không đồng ý , nhưng cuối cùng thì cũng phải theo sự sắp đặt của con trai quý tử . Nó lấy vợ lại tốn thêm một khoản tiền . Chị lại khóc bài ca con cá : sao tôi khổ thế này , con với cái , cho đi du học chẳng làm nên trò trống gì , lại lấy một cô vợ xấu xí nữa . Thằng con trai đã bỏ một cô người yêu rất xinh đẹp tại Sài gòn để lấy một cô người Mỹ gốc Việt . Chỉ cần để nhập quốc tịch Mỹ cho nhanh mà thôi .

Đứa con gái thứ hai lại chọn anh chồng người Úc  và lại không chịu về Việt nam . Thế là một đứa lại không thèm về Việt nam . Nhưng chị rất mừng vì sự khá giả của nó . Một đám cưới linh đình chỉ toàn người trên tuổi U 50 mới tham gia dư tiệc cưới . Chị tính kỹ lắm , rà soát tất cả những bạn bè , ai giàu thì mời , ai phải đi trả lễ lại cho chị . Và cô con gái thì chỉ có một bàn dành cho bạn bè thôi . Vì mẹ nói : Mẹ bỏ tiền ra tổ chức đám cưới tại Khách sạn này rất tốn kém , con mời bạn bè nghèo thì không đủ tiền trả tiệc cưới . Thế là  mẹ và con cãi nhau : Đám cưới của con , chứ có phải đám cưới của mẹ đâu ?
Mày cãi hả , mày láo quá , tao bỏ tiền ra tổ chức thì tao phải thu lại để không bị lỗ . Trời  ! ngồi nghe hai mẹ con cãi nhau mà buồn , đám cưới phải lãi chứ không được lỗ . Nghĩ cũng phải , bởi cái máu kinh doanh , làm giàu ở mọi nơi , mọi lúc đã ăn sâu vào trí óc của chị
Thế là một đám cưới con trẻ , mà chỉ có vài đứa trẻ tới dự . Còn toàn ông , bà già . Những người có thể bỏ phong bì 1 triệu đồng thì tới . Thế là bị dư mất 5 mâm . Chị lại lầm rầm chửi rủa , người này , người nọ không biết điều . Tôi đã ngồi từ sáng tới tối để kết sổ tiền mừng cho chị . Và nghe chị than thở mà nẫu cả ruột . Ông anh rể từ trên lầu đi xuống hầm hầm : bà làm cái gì thế , đám cưới là ngày vui , lỗ lãi gì chứ ? thế là chị gầm lên : "ông im đi , ông có biết là tôi bỏ ra bao nhiêu tiền không ? " Cũng may mà vợ chồng mới cưới ở khách sạn nên không biết gì . Đứa con gái thật biết và hiểu về mẹ . Nó chỉ hỏi mẹ bỏ ra bao nhiêu là trả lại mẹ bấy nhiêu . Bây giờ mỗi tháng vẫn đều đặn gửi ba , mẹ 1000 usd
đứa thứ ba cũng du học tại Sin và cũng lại không về nước vì bị một chàng trai người Sin giàu có hút hồn . Cô út đẹp đẽ , xinh nhất nhà , anh và chị muốn cô về nước để gần ba, mẹ . Nhưng cô đã theo tiếng gọi của tình yêu , theo sự giàu có của xứ người . Chị nói : Nó hạnh phúc là mừng . Và cũng một tiệc cưới hoành tráng diễn ra tại khách sạn sao bậc nhất tại Sài thành . Nhưng rút kinh nghiệm chị chỉ đặt 10 bàn và chọn mặt gửi vàng rất kỹ . Tính thật sát để không lỗ . Nhưng nhìn nơi chị chọn làm đám cưới cho con nhiều người đã lại không tới vì vào nơi sang trọng đó thì tiền mừng phải từ 2 triệu trở lên . Thế là chị lại bị ế , vì bạn bè chị toàn người già về hưu , hết hơi lấy đâu ra nhiều tiền mà mừng .
Ngày hôm nay chị lại sang Sin để làm nhiệm vụ vú em cho con gái . Vì ở Sin nếu sinh đẻ mướn người giúp việc nhiều tiền . Thôi thì sang làm người chăm sóc cho con cháu cũng tốt .
Tính toán cả đời , để con cháu có gia đình ấm no , hạnh phúc , để đời chúng nó tươi sáng . Nhưng kết cục thì gia đình mỗi người mỗi nơi , đoàn tụ quả là rất khó . Anh và chị lại phải chịu cảnh xa các con và cháu . Giờ thì còn làm Osin cho con được , vài tuổi nữa ai chăm sóc cho đây ?
Chị thì muốn định cư với một đứa con
Anh thì không muốn vì anh nói : ở Việt nam có tiền không sướng hay sao mà phải sang nước ngoài ? tưởng có tiền cho con du học rồi về Việt nam , ai ngờ mất con . Bây giờ hai cái thân già châu đít vào nhau . Và anh chỉ vào tôi mà nói : Mày mà sướng đấy . Vì tôi không có tiền cho con du học nên con chỉ có thể ở Việt nam làm việc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét