Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

Chỉ có vợ bên cạnh mà thôi

Đêm ... vắng vẻ ... yên tĩnh đang ngủ thì hồi chuông điện thoại reo ; liếc nhìn số lạ ; ai gọi    vào giờ này ?
 uể oải cô nhấn phím Ok :  alo
 đầu dây bên kia :
 Chị là người nhà của anh  H phải không ?
 Ok .
 Chị hãy vào bệnh viện chợ Rẫy gấp  .
Trời ơi ! Cái lão này lại ăn nhậu và say xỉn rồi . Khoác vội áo lạnh cô ra cửa vẫy tắc xi lao thẳng vào chợ Rẫy . Chính xác gọi là chợ Rẫy vì nó đầy rẫy bệnh nhân và không khác gì cái chợ , ngổn ngang người nằm ngồi .
 Đi thẳng vào cửa cấp cứu một ông chặn lại không cho vào :
 -Chị kia vào đây làm gì ?
- Tôi được gọi vào đây mà
 May quá nhìn thấy hắn rồi ; hắn đang nằm kia . Máu chảy phun từ trên đầu ướt đầm áo .      Hắn mà cô gọi không ai khác là chồng của cô ; cái ông chồng lắm tài lẻ mà cũng nhiều tật của cô . Mà cái tật nhậu say xỉn, nghiện thuốc lá cô ghét nhất thì hắn ta có đủ cả .

Đi thẳng vào cô nói với anh gác cửa :
- Đây rồi người nhà tôi nằm ở đây .
- Chị là gì với ông này ?  Bác sỹ hỏi và nhìn chằm chằm vào cô .
- Chồng tôi .
- Chị kê khai vào đây .
Cô đã cảm giác mình không yêu cái hắn nằm kia từ đã lâu lắm rồi ; vậy mà khi cô nhìn thấy hắn chảy máu ; cô đã bật khóc và run tay tới mức không thể viết gì vào cái tờ gọi là kê khai của bệnh viện
Chị phải kê khai vào thì chúng tôi mới làm hồ sơ cho bệnh nhân được
- Có bảo hiểm không ? lạnh như tra hỏi , đó là giọng nói của người y tế
- Ông ấy là thương binh . Tôi nghĩ chắc chắn có bảo hiểm
May quá một tốp người đưa chồng cô vào bệnh viện là dân phòng của quận 8 đã đưa cho cô bóp của chồng cô trong đó có đủ các thứ thẻ .. Ông ấy đã về hưu lâu rồi sau cái đợt nghĩa vụ quân sự K về
Đêm đó thức với chồng tại bệnh viện cô mới tận mắt thấy các bác sỹ, y tá ở đây không hề ngơi nghỉ vì liên tục tai nạn chuyển tới . Tiếng còi xe cấp cứu hú liên tục ; tiếng kêu la của bệnh nhân ; và máu ..những khuôn mặt bị biến dạng ...những cái đầu nứt toác  .. và một mùi hôi kinh khủng từ những bệnh nhân họ đại tiểu tiện vô tư trên giường bệnh . Ngẫm mới hiểu vì sao các bác sỹ  lạnh lùng như thế ? Phải có cái đầu lạnh để giải quyết công việc cấp cứu , nơi đây không thể dành cho kẻ ủy mị . Chồng cô cũng vậy ông ấy bất tỉnh đái ỉa ra quần , một mình loay hoay đưa vào nhà vệ sinh . Khổ nỗi nhà vệ sinh dành cho đàn ông mà cô lại không phải đàn ông ? đành mặc kệ , nhắm mắt đưa chồng vào nhà vệ sinh dành cho đàn ông để rửa  cho chồng . Ông ấy đã quá đà nhậu với một người bạn từ trưa tới đêm
 Bạn bè ư ? bạn nhậu ; bạn gọi là bè thì nhiều lắm , vì ông ấy giao thiệp rộng ; ai cũng tốt cả ; ai cũng 100% nâng ly chúc mừng giờ chẳng thấy đâu chỉ còn cô ; một cô vợ bị cái đám bạn nhậu của lão ghét cay ghét đắng phải chịu trận làm cái bổn phận làm vợ cho tròn . Thế đấy khi bệnh đau , khi gặp tai nạn chỉ có vợ thôi , các ông đàn ông à ; hãy nhớ chỉ có vợ là chăm nom cho mình thôi . Do vậy đừng ruồng rẫy với vợ khi bên cạnh các ông quá nhiều “ trò chơi . Trò chơi là gì các ông tự biết mà .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét