hàng hiệu và mác ngoại
Có rất nhiều bạn trẻ ưa thích quần áo hàng hiệu và nhiều lý giải về sự mua sắm này . Đã có một lần tôi được nghe một MC nói rằng : khi ta mặc một bộ quần áo hàng hiệu thì ta thể hiện đẳng cấp của mình. Đẳng cấp là gì ? Con người ta phải lệ thuộc vào đẳng cấp và đẳng cấp sẽ tôn vinh họ từ nhãn mác hàng hiệu
Tại sao lại phải phụ thuộc vào quần áo nhỉ ? đó là thắc mắc của tôi .
Có lẽ là tôi quá cổ điển hay sao ? vì tôi nghĩ đẳng cấp của con người phụ thuộc cơ bản vào những điều hoàn toàn khác : Đạo đức ; nghề nghiệp ; trình độ học vấn ... Còn nếu là vì mặc quần áo hàng hiệu thì mới là con người có đẳng cấp ? có vẻ không vừa ý mình lắm . Hay là tôi quê mùa ???
Theo tôi thì nếu con người ta chỉ có thể tỏ ra mình đẳng cấp khi khoác trên mình những bộ cánh đắt tiền thì chắc chắn họ là người đã quá giàu ; tiền nhiều quá nên phải hưởng thụ theo cách của mình thôi .
Người là chính khách làm công tác ngoại giao ; giới văn nghệ sỹ thì đã đành . Vì nghề nghiệp tạo ra họ phải cạnh tranh bằng trang phục .
Nhưng có rất nhiều cô cậu ; còn ngồi ghế nhà trường ; thừa hưởng sự giàu có của cha mẹ cũng vẫn đua nhau thể hiện đẳng cấp gia đình mình bằng những Iphon đắt tiền vài chục triệu ; quần zin hàng hiệu ở Mỹ giá lên tới gần 10 triệu một chiếc . Chẳng chăm lo cho cái đầu còn đang rỗng tuếch của mình mà chỉ lo cho bộ cánh đẳng cấp biết xài hàng hiệu . Nên chăng ?
Tâm lý sính hàng ngoại của việt nam đôi khi tôi cảm thấy có vẻ ngớ ngẩn ; một đôi dép hàng Việt nam giá chỉ hơn trăm ngàn ; nhưng dép ngoại có đôi cả triệu đồng ; nhưng vẫn có người mua . Vì họ có thể cảm thấy an tâm đi trên đôi dép đó : Đẹp và bền trên nữa là đẳng cấp khoe mẽ với thiên hạ . Không thể chê họ vì đó là ý thích của họ ; và họ xài tiền của họ chứ có vung tiền của ai đâu . Vậy mà cũng thắc mắc !
. Còn tôi thì lại khác : thực tế và hữu dụng là điều tôi quan tâm . Với 1 triệu bạc tôi sẽ mua dép bitis của Việt nam ; vì trước mắt tôi là người Việt nam , tôi yêu chuộng hàng Việt để khuyến khích nền kinh tế Việt nam phát triển . Tôi sẽ được đổi dép lỗi mốt khoảng 5 lần trong một năm .
Cũng váy đầm rất đẹp hàng Việt nam chỉ với giá vài trăm ngàn ; nhưng sờ vào váy đầm nghe nói rằng ở " bển " về lên tới hàng triệu đồng . Đắt quá ; mà váy đầm thì rất hay lỗi mốt . Năm nay mặc năm sau đã là người không biết cách ăn mặc rồi . Do vậy tôi chẳng dại gì mua váy nước ngoài . Tôi xem catalog rồi mua vải thuê người Việt may cũng rất đẹp mà giá thì chấp nhận được .
Không phải chỉ lĩnh vực mặc mà ăn uống cũng rất chuộng ngoại : Me Thái Lan . Bắp Mỹ , Nho Mỹ ; táo Trung quốc Mít Thái ... Người ta dán rất nhiều nhãn mác ngoại cho các loại trái cây . Tôi lại chỉ thích mít Việt nam ; táo Việt nam và me của Việt nam thôi . Hỏi người bán hàng tại sao lại cứ phải dán mác nước ngoài vào thế ? họ nói : vì như thế mới có nhiều người mua . Tôi thích trái cây Việt nam vì nó tươi ngon mà không bị hoá chất bảo quản nhiễm vào
Khi đi vào chợ mua đồ tôi hay nói rằng : hãy bán quần áo Việt nam cho tôi hàng xuất khẩu ; vì tất cả các mặt hàng nội và ngoại nhái giống nhau tới mức khó phân biệt mà chỉ có người bán biết thôi ; chẳng dại mua hàng ngoại để đưa đầu vào cho họ chặt chém . Mua hàng nội mà giá ngoại ai mà lường trước được .
Không biết có bạn nào giống tôi không hay tôi lập dị . Vì tôi luôn ưa chuộng hàng Việt nam nên viết như vậy .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét