XEM ĐÁ BANH BẰNG TAI CÁM ƠN CÁI LOA TRUYỀN THANH
08/09/2010 21:37 | 816 lượt xem
Các bạn biết xem đá banh bằng tai chưa ? tôi kể cho các bạn nghe nhé !
Dạo đó ở hà nội ti vi còn rất hiếm ; mà đá banh thì cũng đâu có tường thuật trực tiếp . Họ mắc cho mỗi hộ gia đình một cái loa ' loa truyền thanh bạn à . Loa này chủ yếu để nghe tin tức và nghe báo động máy bay Mỹ . Nhà tôi có một cái loa ; mà để tít ở trên cao . Mỗi lần có đá banh là tôi phải bắc một cái ghế lên trên một cái bàn để ngồi nghe tường thuật . Háo hức lắm bạn à . Tôi thích nhất đội Thể công ; là phen hâm mộ mà . Dạo đó mấy ông tường thuật hay lắm ; họ hay dùng hình tượng các con thú để chỉ vận động viên . Hãy nghe ông ấy tả về thủ môn : anh như một con báo đen nhảy chồm lên ôm gọn quả bóng ; Hay như thế này : anh đang vờn bóng như mèo vờn chuột ; Có nhìn thấy đâu chỉ nghe mấy ông tường thuật mà người cứ rạo rực như đang ở trên sân banh ấy . Có lần mừng quá vì đội thể công đá vào mà nhảy lên rớt xuống đất đau quá . mẹ cấm không cho ngồi xem như thế ; nhưng loa thì ở quá cao mà người thì quá bé ; tôi nhớ lúc đó tôi còn bé lắm . Thấy các anh chị hàng xóm xem đá banh thì cũng bắt chước thôi .
Nhớ Hà nội là nhớ cái loa truyền thanh đó ; Và sợ nhất khi nó nói : Đồng bào chú ý ! Đồng bào chú ý ! Máy bay địch cách Hà nội 300 km ; chỉ mới nghe 300 km thôi mà 5 phút sau đã thấy máy bay vụt qua đầu rồi ; nó có đi ngay đâu mà còn lượn vèo vèo trên đầu . Tiếng phi cơ phản lực của Mỹ nghe mãi cũng quen . Nhiều lúc bọn trẻ con cũng chẳng thèm xuống hầm làm gì cả . Nhà tận trên lầu 3 ; chạy máy bay thì chạy cả ngày hay sao . Thôi thì chẳng thèm chạy nữa liều mạng nằm trên gác . Mà nếu máy bay ném bom thì chui xuống hầm cũng toi thôi . Hên xui mà .
Dạo đó ở hà nội ti vi còn rất hiếm ; mà đá banh thì cũng đâu có tường thuật trực tiếp . Họ mắc cho mỗi hộ gia đình một cái loa ' loa truyền thanh bạn à . Loa này chủ yếu để nghe tin tức và nghe báo động máy bay Mỹ . Nhà tôi có một cái loa ; mà để tít ở trên cao . Mỗi lần có đá banh là tôi phải bắc một cái ghế lên trên một cái bàn để ngồi nghe tường thuật . Háo hức lắm bạn à . Tôi thích nhất đội Thể công ; là phen hâm mộ mà . Dạo đó mấy ông tường thuật hay lắm ; họ hay dùng hình tượng các con thú để chỉ vận động viên . Hãy nghe ông ấy tả về thủ môn : anh như một con báo đen nhảy chồm lên ôm gọn quả bóng ; Hay như thế này : anh đang vờn bóng như mèo vờn chuột ; Có nhìn thấy đâu chỉ nghe mấy ông tường thuật mà người cứ rạo rực như đang ở trên sân banh ấy . Có lần mừng quá vì đội thể công đá vào mà nhảy lên rớt xuống đất đau quá . mẹ cấm không cho ngồi xem như thế ; nhưng loa thì ở quá cao mà người thì quá bé ; tôi nhớ lúc đó tôi còn bé lắm . Thấy các anh chị hàng xóm xem đá banh thì cũng bắt chước thôi .
Nhớ Hà nội là nhớ cái loa truyền thanh đó ; Và sợ nhất khi nó nói : Đồng bào chú ý ! Đồng bào chú ý ! Máy bay địch cách Hà nội 300 km ; chỉ mới nghe 300 km thôi mà 5 phút sau đã thấy máy bay vụt qua đầu rồi ; nó có đi ngay đâu mà còn lượn vèo vèo trên đầu . Tiếng phi cơ phản lực của Mỹ nghe mãi cũng quen . Nhiều lúc bọn trẻ con cũng chẳng thèm xuống hầm làm gì cả . Nhà tận trên lầu 3 ; chạy máy bay thì chạy cả ngày hay sao . Thôi thì chẳng thèm chạy nữa liều mạng nằm trên gác . Mà nếu máy bay ném bom thì chui xuống hầm cũng toi thôi . Hên xui mà .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét