Hồi kết của sự ngoại tình : sự tan vỡ tất yếu
28/08/2011 20:23 | 269 lượt xem
Nàng lại trở về căn nhà biệt thự sang trọng của nhà chồng ngay giữa
trung tâm thủ đô Hà nội ; ngày nàng về mẹ anh đã hôn âu yếm nàng ngay
tại cửa nhà ; mẹ vuốt tóc nàng và nói : "
con trở về khoẻ mạnh là mẹ mừng rồi " Các anh chị của anh đều tới thăm
nàng và đều buộc anh phải chở vợ tới nhà để ăn cơm vui vẻ với anh chị .
Hạnh phúc đã trở về bên nàng ? anh không hề nhắc lại chuyện cũ của nàng vẫn yêu thương vẫn đắm say bên nàng mỗi đêm ; anh đem tới nàng sự ngọt ngào của tình yêu ; người thuỷ thủ sau bao nhiêu ngày xa cách ; yêu thương dồn nén anh đã trao cho nàng tất cả . Vậy mà đôi lúc nằm bên anh, nàng vẫn cảm thấy có chàng trai dõi nhìn ; sao mà sự đời cứ ngược ngạo như thế ? nàng đã đoạn tuyệt với chàng trai ; đã hứa với anh là sẽ không sai phạm nữa rồi mà .
Đã hơn 6 tháng nơi nhà chồng thật im ắng ; anh thường xuyên về thăm nàng hơn vì từ Hải phòng về Hà nội quá gần . Rồi sóng gió lại nổi lên vì một sự rất tình cờ . Bạn của nàng đem tới cho nàng bức thư của chàng trai gửi nàng . Nàng đã muốn quên tất cả ; nhưng nàng vẫn đọc thư của chàng trai .
" anh không thể sống thiếu em ! " " anh sẽ không lấy vợ nữa nếu anh không lấy được em " Nhiều nhiều lắm những lời lẽ yêu thương đắm đuối ; nàng đã giấu chồng và đọc hết bức thư . Nước mắt nàng lại ứa ra vì sao nàng cũng không biết ; chỉ biết là lại khóc thầm lặng lẽ mà thôi . GIấu bức thư xuống vỏ gối nàng tưởng rằng chồng không biết gì cả . Vậy mà đang nằm ngủ anh đã lôi nàng dậy ; anh tát nàng rất mạnh và nói : " tại sao em lại có thể xử sự với anh như thế ? Tại sao em lại đọc thư thằng đó trong phòng ngủ của vợ chồng ? " Nàng quỳ xuống xin lỗi anh ; anh ôm đầu nàng và nàng đã thấy anh khóc nấc lên . Anh nói : " anh không chấp nhận em vẫn còn suy nghĩ về thằng đó " Biết làm sao bây giờ ; nàng đã muốn quên mà chàng trai lại cứ đeo đuổi nàng . Anh xin lỗi vì đã tát nàng ; anh nói rằng : "anh không thể chịu đựng sự giả dối" Không thể thanh minh gì nữa ; bức thư của chàng trai vô tình lại làm anh đau đớn như thế . Nàng đã đoạn tuyệt mà sao lại xảy ra như thế ? Chỉ biết ôm mặt mà khóc thôi . Nói làm sao đây cho anh hiểu ; từ sau hôm đó anh trở nên buồn bã ; anh không vui vẻ nói cười nữa ; ánh mắt anh nhìn nàng sao mà xa lạ quá ! Anh trừng phạt nàng chăng ?
Quay trở về với chàng trai ? để khỏi thấy sự đau buồn của anh . Giải thoát cho anh khỏi phải vướng vào người phụ nữ như mình Đó là suy nghĩ mà nàng có thể cho là giải pháp tốt nhất . Vì nàng chưa có con với chồng nên chuyện ly hôn đơn giản thôi . Nàng đã nói với anh là xin được ly hôn . Anh không nói gì ; anh mời cả gia đình để cho nàng nói nên nguyện vọng của mình .
Nàng đã thú nhận câu chuyện ngoại tình với ba mẹ chồng và các anh chị em ; nàng xin lỗi ba mẹ và mong ba mẹ vẫn luôn coi nàng là con gái của ba mẹ . May mắn cho nàng là không ai biểu hiện một điều gì để nàng cảm thấy bị sỉ nhục vì đã ngoại tình . Mẹ anh nói : " mẹ không giận con điều gì cả ; mà mẹ chỉ mong con sẽ được hạnh phúc với người mà con yêu "" Con và chồng con có duyên mà không có phận , nhưng không nên thù hận nhau " . Và nàng đã chia tay với chồng nhẹ nhàng như thế .
Đêm chia tay nàng và anh vẫn không thể không quyện vào nhau ; anh hôn nàng rất nhiều ; anh ngắm nàng ; ngắm cơ thể nàng vẫn đắm đuối và anh đã nghẹn ngào nói :" em ơi ! tại sao em lại bỏ anh ? anh rất yêu em mà tại sao em lại đối xử với anh như thế ? " Nàng vẫn lắng nghe tiếng thì thầm của anh ; nước mắt ứa ra ; nàng khóc vì nàng vẫn rất thương yêu anh ; nhưng nàng không thể sống như thế này được . Nàng là kẻ tội lỗi ; mà tội lỗi này đâu có dễ gột rửa . Nàng là kẻ phản bội tình yêu của anh . Nàng không xứng đáng . Nàng đã ra đi theo tiếng gọi của chàng trai và nàng nghĩ rằng : phải chăng nàng yêu chàng trai hơn chồng mình ?
Hạnh phúc đã trở về bên nàng ? anh không hề nhắc lại chuyện cũ của nàng vẫn yêu thương vẫn đắm say bên nàng mỗi đêm ; anh đem tới nàng sự ngọt ngào của tình yêu ; người thuỷ thủ sau bao nhiêu ngày xa cách ; yêu thương dồn nén anh đã trao cho nàng tất cả . Vậy mà đôi lúc nằm bên anh, nàng vẫn cảm thấy có chàng trai dõi nhìn ; sao mà sự đời cứ ngược ngạo như thế ? nàng đã đoạn tuyệt với chàng trai ; đã hứa với anh là sẽ không sai phạm nữa rồi mà .
Đã hơn 6 tháng nơi nhà chồng thật im ắng ; anh thường xuyên về thăm nàng hơn vì từ Hải phòng về Hà nội quá gần . Rồi sóng gió lại nổi lên vì một sự rất tình cờ . Bạn của nàng đem tới cho nàng bức thư của chàng trai gửi nàng . Nàng đã muốn quên tất cả ; nhưng nàng vẫn đọc thư của chàng trai .
" anh không thể sống thiếu em ! " " anh sẽ không lấy vợ nữa nếu anh không lấy được em " Nhiều nhiều lắm những lời lẽ yêu thương đắm đuối ; nàng đã giấu chồng và đọc hết bức thư . Nước mắt nàng lại ứa ra vì sao nàng cũng không biết ; chỉ biết là lại khóc thầm lặng lẽ mà thôi . GIấu bức thư xuống vỏ gối nàng tưởng rằng chồng không biết gì cả . Vậy mà đang nằm ngủ anh đã lôi nàng dậy ; anh tát nàng rất mạnh và nói : " tại sao em lại có thể xử sự với anh như thế ? Tại sao em lại đọc thư thằng đó trong phòng ngủ của vợ chồng ? " Nàng quỳ xuống xin lỗi anh ; anh ôm đầu nàng và nàng đã thấy anh khóc nấc lên . Anh nói : " anh không chấp nhận em vẫn còn suy nghĩ về thằng đó " Biết làm sao bây giờ ; nàng đã muốn quên mà chàng trai lại cứ đeo đuổi nàng . Anh xin lỗi vì đã tát nàng ; anh nói rằng : "anh không thể chịu đựng sự giả dối" Không thể thanh minh gì nữa ; bức thư của chàng trai vô tình lại làm anh đau đớn như thế . Nàng đã đoạn tuyệt mà sao lại xảy ra như thế ? Chỉ biết ôm mặt mà khóc thôi . Nói làm sao đây cho anh hiểu ; từ sau hôm đó anh trở nên buồn bã ; anh không vui vẻ nói cười nữa ; ánh mắt anh nhìn nàng sao mà xa lạ quá ! Anh trừng phạt nàng chăng ?
Quay trở về với chàng trai ? để khỏi thấy sự đau buồn của anh . Giải thoát cho anh khỏi phải vướng vào người phụ nữ như mình Đó là suy nghĩ mà nàng có thể cho là giải pháp tốt nhất . Vì nàng chưa có con với chồng nên chuyện ly hôn đơn giản thôi . Nàng đã nói với anh là xin được ly hôn . Anh không nói gì ; anh mời cả gia đình để cho nàng nói nên nguyện vọng của mình .
Nàng đã thú nhận câu chuyện ngoại tình với ba mẹ chồng và các anh chị em ; nàng xin lỗi ba mẹ và mong ba mẹ vẫn luôn coi nàng là con gái của ba mẹ . May mắn cho nàng là không ai biểu hiện một điều gì để nàng cảm thấy bị sỉ nhục vì đã ngoại tình . Mẹ anh nói : " mẹ không giận con điều gì cả ; mà mẹ chỉ mong con sẽ được hạnh phúc với người mà con yêu "" Con và chồng con có duyên mà không có phận , nhưng không nên thù hận nhau " . Và nàng đã chia tay với chồng nhẹ nhàng như thế .
Đêm chia tay nàng và anh vẫn không thể không quyện vào nhau ; anh hôn nàng rất nhiều ; anh ngắm nàng ; ngắm cơ thể nàng vẫn đắm đuối và anh đã nghẹn ngào nói :" em ơi ! tại sao em lại bỏ anh ? anh rất yêu em mà tại sao em lại đối xử với anh như thế ? " Nàng vẫn lắng nghe tiếng thì thầm của anh ; nước mắt ứa ra ; nàng khóc vì nàng vẫn rất thương yêu anh ; nhưng nàng không thể sống như thế này được . Nàng là kẻ tội lỗi ; mà tội lỗi này đâu có dễ gột rửa . Nàng là kẻ phản bội tình yêu của anh . Nàng không xứng đáng . Nàng đã ra đi theo tiếng gọi của chàng trai và nàng nghĩ rằng : phải chăng nàng yêu chàng trai hơn chồng mình ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét