26 năm kiện để đòi 3200 đồng
19/11/2011 04:29 | 447 lượt xem
Đó là một câu chuyện có thật mà tôi được đọc trên báo tuổi trẻ ngày
hôm nay . Không thể tin vào mắt mình nữa . 3200 đồng mà phải đâm đơn đi
đòi trong suốt 26 năm qua hay sao ? đó là câu chuyện lạ
mà có thật tới 100% của gia đình ông Nguyễn Văn Tuấn một thương binh
nặng đang được hưởng chính sách của nhà nước .
Ông kiện đòi ai ? đòi Ủy ban nhân dân xã Phú phong huyện Châu Thành Tỉnh Tiền giang . Chỉ có 3200 đồng mà cũng đòi hay sao ? thực chất 3200 đồng dạo ông đòi nợ tương đương với 1700 kg lúa và chỉ với 3200 đồng vào thời điểm năm 1986 ông có thể mua được vài công đất .
Một xấp hồ sơ dày cộm từ bao nhiêu năm qua cũng đủ biết là ông mệt mỏi như thế nào khi vác đơn đi kiện . Ông kiện chính quyền Xã và họ thì hết đời chủ tịch này tới đời chủ tịch khác ngó lơ .
Từ giá trị 3200 đồng là số tiền mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng thương binh nặng ở cái thời điểm đổi tiền 1985 cho tới nay thì 3200 đồng trở thành rất nhỏ . Đồng tiền trượt trên đà lạm phát ; nên 3200 đồng trở thành vô giá trị và người kiện để chỉ đòi 3200 đồng bỗng dưng trở thành khôi hài . Đúng là cười ra nước mắt .
Chính quyền Xã không thực thị pháp luật vì cho rằng không có tiền để thi hành án . Chuyện này không biết thực hư ra sao ? nhưng quá buồn thay cho vợ chồng anh thương binh này
Dân gian ta có câu " để lâu thì ... trâu sẽ hóa bùn " quả là không sai . Nếu bây giờ có thực thi pháp luật thì 3200 đồng vẫn nguyên giá trị là 1700kg lúa mà số tiền bán lúa lại chỉ có thể mua vài m2 đất mà thôi . Từ vài ngàn m2 xuống còn vài m2 . Đó là sự thiệt thòi quá lớn .
Đây là câu chuyện cũng xung quanh vấn đề thi hành án mà thôi án được tòa tuyên có hiệu lực chuyển thi hành án lại tự nhiên mất đi hiệu lực vì nhiều vấn đề .
Chính thức đây là kẽ hở để án trở thành vô hiệu
Tòa cứ tuyên thật dõnng dạc là : " nhân danh .... " nhưng tới thi hành án bỗng dưng bản án lại không được thi hành án tiến hành chuẩn mực . Thực chất của án theo tôi thì không phải là ra bản án mà mấu chốt là việc thi hành án .
Nhiều sự vụ trong tranh chấp dân sự trở thành vô hiệu hóa bản án vì thi hành án đăng rằng : Xét thấy đương sự không có khả năng chi trả nên không tiến hành thi hành án được
Rất nhiều không phải là hiếm hoi nữa trong việc thi hành án .
Ngay cả luật sư cũng biết rõ điều này nên "cứ nhận cãi đi " phần thắng trên tòa là chắc chắn 100% rồi . Tiền đương sự trả thì cứ việc cho vào túi . Xong bản án là xong nhiệm vụ . Còn đương sự có lấy được tiền hay không ? không cần biết .
Tôi có câu chuyện rất thật của mình xin kể ra đây :
Vào năm 2000 tôi cho mượn xe máy và họ làm mất xe của tôi . Tôi kiện đòi bồi thường . Dĩ nhiên tôi chẳng thuê luật sư vì chuyện cỏn con này . Tự làm đơn trình báo lên phường và công an phường ; được hướng dẫn gửi tư pháp phường giải quyết . Tư pháp phường không giải quyết nộp lên tòa án quận . Tòa án quận ra bản tuyên họ phải bồi thường cho tôi 1/2 giá trị của xe . Họ đánh giá xe đã đi chỉ còn là 5 triêu đồng . Xe tôi mới đi có 4 tháng xe Loncin Trung quốc tôi mua vào thời điểm đó là 11 triệu . Đành chấp nhận lấy 2,5 triệu đồng coi như của bỏ đi hốt lại vậy . Thế nhưng bên kia không trả tiền . Có người mách rằng hãy chạy thi hành án . Tôi hỏi "chạy" như thế nào ? tất nhiên họ nói là xin số điện thoại của bên thi hành án mà nói chuyện chung chi . Tôi làm đúng như lời mách bảo chi cho một nhân viên thi hành án 500 ngàn . Chỉ vài ngày sau tôi nhận được 2,5 triệu đồng .
Rõ ràng là bản thân tôi đã làm một việc hối lộ cán bộ nhà nước . Nhưng biết làm sao bây giờ . Chỉ có 2,5 triệu mà bản án ra đã 6 tháng mà họ không thực thi ; dù gia đình họ rất khá giả .
Nhiều lắm trong thời buổi này những bản án bị vô hiệu do thi hành án không được .
Pháp luật chưa thể hiện sự nghiêm minh và chặt chẽ ở khâu thi hành án ; là khâu chính của một vụ kiện nên dẫn tới vụ việc có vẻ hài hước của anh chị nông dân đi kiện 3200 đồng .
Thiết nghĩ nhà nước phải có biện pháp khắc phục nhiều để người dân tin tưởng .
Ông kiện đòi ai ? đòi Ủy ban nhân dân xã Phú phong huyện Châu Thành Tỉnh Tiền giang . Chỉ có 3200 đồng mà cũng đòi hay sao ? thực chất 3200 đồng dạo ông đòi nợ tương đương với 1700 kg lúa và chỉ với 3200 đồng vào thời điểm năm 1986 ông có thể mua được vài công đất .
Một xấp hồ sơ dày cộm từ bao nhiêu năm qua cũng đủ biết là ông mệt mỏi như thế nào khi vác đơn đi kiện . Ông kiện chính quyền Xã và họ thì hết đời chủ tịch này tới đời chủ tịch khác ngó lơ .
Từ giá trị 3200 đồng là số tiền mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng thương binh nặng ở cái thời điểm đổi tiền 1985 cho tới nay thì 3200 đồng trở thành rất nhỏ . Đồng tiền trượt trên đà lạm phát ; nên 3200 đồng trở thành vô giá trị và người kiện để chỉ đòi 3200 đồng bỗng dưng trở thành khôi hài . Đúng là cười ra nước mắt .
Chính quyền Xã không thực thị pháp luật vì cho rằng không có tiền để thi hành án . Chuyện này không biết thực hư ra sao ? nhưng quá buồn thay cho vợ chồng anh thương binh này
Dân gian ta có câu " để lâu thì ... trâu sẽ hóa bùn " quả là không sai . Nếu bây giờ có thực thi pháp luật thì 3200 đồng vẫn nguyên giá trị là 1700kg lúa mà số tiền bán lúa lại chỉ có thể mua vài m2 đất mà thôi . Từ vài ngàn m2 xuống còn vài m2 . Đó là sự thiệt thòi quá lớn .
Đây là câu chuyện cũng xung quanh vấn đề thi hành án mà thôi án được tòa tuyên có hiệu lực chuyển thi hành án lại tự nhiên mất đi hiệu lực vì nhiều vấn đề .
Chính thức đây là kẽ hở để án trở thành vô hiệu
Tòa cứ tuyên thật dõnng dạc là : " nhân danh .... " nhưng tới thi hành án bỗng dưng bản án lại không được thi hành án tiến hành chuẩn mực . Thực chất của án theo tôi thì không phải là ra bản án mà mấu chốt là việc thi hành án .
Nhiều sự vụ trong tranh chấp dân sự trở thành vô hiệu hóa bản án vì thi hành án đăng rằng : Xét thấy đương sự không có khả năng chi trả nên không tiến hành thi hành án được
Rất nhiều không phải là hiếm hoi nữa trong việc thi hành án .
Ngay cả luật sư cũng biết rõ điều này nên "cứ nhận cãi đi " phần thắng trên tòa là chắc chắn 100% rồi . Tiền đương sự trả thì cứ việc cho vào túi . Xong bản án là xong nhiệm vụ . Còn đương sự có lấy được tiền hay không ? không cần biết .
Tôi có câu chuyện rất thật của mình xin kể ra đây :
Vào năm 2000 tôi cho mượn xe máy và họ làm mất xe của tôi . Tôi kiện đòi bồi thường . Dĩ nhiên tôi chẳng thuê luật sư vì chuyện cỏn con này . Tự làm đơn trình báo lên phường và công an phường ; được hướng dẫn gửi tư pháp phường giải quyết . Tư pháp phường không giải quyết nộp lên tòa án quận . Tòa án quận ra bản tuyên họ phải bồi thường cho tôi 1/2 giá trị của xe . Họ đánh giá xe đã đi chỉ còn là 5 triêu đồng . Xe tôi mới đi có 4 tháng xe Loncin Trung quốc tôi mua vào thời điểm đó là 11 triệu . Đành chấp nhận lấy 2,5 triệu đồng coi như của bỏ đi hốt lại vậy . Thế nhưng bên kia không trả tiền . Có người mách rằng hãy chạy thi hành án . Tôi hỏi "chạy" như thế nào ? tất nhiên họ nói là xin số điện thoại của bên thi hành án mà nói chuyện chung chi . Tôi làm đúng như lời mách bảo chi cho một nhân viên thi hành án 500 ngàn . Chỉ vài ngày sau tôi nhận được 2,5 triệu đồng .
Rõ ràng là bản thân tôi đã làm một việc hối lộ cán bộ nhà nước . Nhưng biết làm sao bây giờ . Chỉ có 2,5 triệu mà bản án ra đã 6 tháng mà họ không thực thi ; dù gia đình họ rất khá giả .
Nhiều lắm trong thời buổi này những bản án bị vô hiệu do thi hành án không được .
Pháp luật chưa thể hiện sự nghiêm minh và chặt chẽ ở khâu thi hành án ; là khâu chính của một vụ kiện nên dẫn tới vụ việc có vẻ hài hước của anh chị nông dân đi kiện 3200 đồng .
Thiết nghĩ nhà nước phải có biện pháp khắc phục nhiều để người dân tin tưởng .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét