Hôn nhân có phải là nấm mồ chôn tình yêu ?
30/12/2010 15:58 | 715 lượt xem
Như
thế nào là một tình yêu đẹp ? tình yêu đẹp phải được kết thúc bằng hôn
nhân nhưng tại sao hôn nhân lại hay bị ví von là nấm mồ chôn tình yêu ?
thật xót xa thay !
thật ra thì tình yêu rất
đẹp và chỉ có thể bền vững khi hai người yêu nhau biết trân trọng và
nâng niu gìn giữ mà thôi . Tình yêu lứa đôi là đề tài mà nhiều người bàn
luận nhất . Khi yêu thì rất đẹp mà khi dở dang họ lại cho là : tình
chỉ đẹp khi còn dang dở ? ôi dang dở mà đẹp cái nỗi gì ? vậy mà ai cũng
thốt lên một câu truyền kiếp như vậy . Nhưng có ai chỉ yêu mà không
nghĩ tới hôn nhân hay không ?
Tình yêu đẹp giữa hai con
người ? bạn có thể định nghĩa được không ? theo tôi thì khi yêu ,ai cũng
cảm thấy tình yêu rất đẹp ; bởi cái mà tình yêu mang lại cho con người
ta là nguồn sống ; sự cổ vũ khích lệ . Bạn hãy tưởng tượng đi , khi
một mai thức giấc , hình ảnh người thân yêu luôn bên bạn . Bạn có chồng
, có vợ kề cận bên bạn là người bạn cảm thấy phải hôn anh ấy ( hoặc
cô ấy ) trước khi ra khỏi giường . Ngắm khuôn mặt của người bạn đời của
mình cùng với ánh ban mai buổi sáng thật hạnh phúc . Vậy mà có phải
ai cũng được mãn nguyện với một tình yêu say đắm suốt cuộc đời đâu .
Hôn nhân mà không tình yêu là gì ? và mọi người lại ngờ vực với hôn
nhân mà thốt lên rằng : hôn nhân đã chôn sống tình yêu . Vậy thì để giữ
mãi cái cảm giác của tình yêu lứa đôi còn mãi với hôn nhân thực ra rất
khó khăn . Nhiều người khi tới tuổi lớn rồi hỏi rằng Có còn yêu vợ hay
chồng hay không ? phần lớn họ trả lời rằng :già rồi yêu đương gì nữa ?
sống với nhau bây giờ chỉ là cái nghĩa vụ mà thôi . Từ tình yêu mới lấy
nhau và ở với nhau cho tới khi đầu bạc mà lại cạn veo tình yêu hay sao ?
thật là bất mãn .
Tôi nghĩ rằng hôn nhân không
thể là nấm mồ chôn tình yêu ; hôn nhân rất đẹp vì nó sản sinh cho con
người một thế hệ con cái mới ; những đứa con là sản phẩm của tình yêu .
Chỉ có chúng ta những người không biết tôn trọng chính bản thân mình
mới làm hỏng cuộc hôn nhân của mình mà thôi . Hôn nhân không hạnh phúc
vì sao ? vì lỗi cả hai . Sự nhàm chán ; sự buông tuồng ? và cơ bản là
chúng ta làm mình bị cũ đi trong mắt người bạn đời .
Anh ! là người mà em yêu
thưở ấy ! tại sao giờ lại như thế này ? Một người hào hoa trong mắt
mọi người mà bây giờ như thế này hay sao ? Và chợt hỏi mình là : tại sao
dạo đó mình yêu như điên dại thế nhỉ ? say tình và bất chấp tất cả .
Còn anh thì lại nghĩ như thế
này : em ! người anh yêu đó hay sao ? một bà già lắm mồm bên anh ; một
con mụ không được sạch sẽ và tươm tất là em của anh thời trẻ đó lại
như thế này ư ?
Tất cả đều do chính chúng
ta làm mình trở nên chán trong nhau . Và hôn nhân vì thế trở thành sự
chấp nhận ; không còn là sự tự nguyện nữa mà là chấp nhận một sự thật
coi như là phũ phàng . Không chịu nổi nhau khi một trong hai người đều
cảm thấy quá chán . Hỡi ôi ! tình là gì ? hạnh phúc là gì ? và người ta
cho rằng chính hôn nhân giết chết tình yêu của họ .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét