vô tư đi ; ghét và chê thoải mái
Cuộc sống đầy rẫy những phức tạp ; nhiều sự ngang tai chướng mắt . Xét thấy ở đời này thì người yêu và khen ta nhiều nhất ; thật lòng với ta nhiều nhất chỉ có bố mẹ là người sinh ra ta mà thôi .
Lòng đố kỵ của con người là như thế . Ít ai thực lòng muốn cho người khác được vui vẻ ; hạnh phúc . Sự ganh ghét ganh tỵ nó luôn tồn tại trong mỗi người . Kẻ khen mình chưa chắc đã là bạn tốt mà người đối mặt chống mình chưa hẳn là xấu . Mọi việc tất nhiên đều có nguyên do của nó cả . Để họ ghét cũng là lỗi tại mình
. Ví dụ như khi tôi viết bài Uyên Linh tôi bị phan hâm mộ của Uyên Linh chửi vuốt mặt không kịp . Nhưng tôi cũng chẳng tức làm gì . Vì tận sâu tôi hiểu lỗi của tôi là cái lỗi không khen ngợi Uyên Linh . Do vậy ở đời nếu ai đó mà có làm gì xúc phạm tới mình ; có những ngôn từ chẵng hay ho gì ; hoặc đối xử rất tệ với mình . Điều đầu tiên là mình nên nhịn . Nhịn và nhẫn nhục . Cũng cảm thấy tức thật đấy . Nhưng nhịn quen rồi tự nhiên con người mình thấy ở cuộc đời này chẵng có gì làm cho ta tức cả . Khi bỏ ngoài tai được tất cả ta thấy thật thoải mái làm theo ý mình . Hồi bé ở Hà nội tôi hay mặc đầm ; nên khi vô Sài gòn cũng như thế ; lại chẳng may sống ở một miền quê ; họ thấy tôi mặc đầm họ chửi khiếp lắm ; nhưng tôi mặc kệ ; quyền ăn mặc là quyền của tôi mà . Tôi chẳng làm xấu đi xã hội mà còn làm phong phú thêm mà thôi ; bởi ai cũng phải ăn mặc giống nhau hay sao ? phải có sự khác nhau ; xanh đỏ tím vàng cho màu sắc và kiểu cách của đường phô thêm sinh động chứ ? thế là mỗi lần ra đường ; người này chỉ trỏ ; người kia đàm tiếu ; họ cũng nặng lời lắm , nhưng mình MACKENO tất cả . Vì mình nghĩ mình có phong cách riêng của mình ; và cách ăn mặc của mình phù hợp với mình . Lập dị ư ? ai nói thì cứ việc vì tôi chẳng làm ảnh hưởng tới thuần phong mỹ tục của đất nước . Riết hoài ; họ cũng thành quen ; chẳng chửi nữa mà lại có người khen mới lạ chứ .
Lòng đố kỵ của con người là như thế . Ít ai thực lòng muốn cho người khác được vui vẻ ; hạnh phúc . Sự ganh ghét ganh tỵ nó luôn tồn tại trong mỗi người . Kẻ khen mình chưa chắc đã là bạn tốt mà người đối mặt chống mình chưa hẳn là xấu . Mọi việc tất nhiên đều có nguyên do của nó cả . Để họ ghét cũng là lỗi tại mình
. Ví dụ như khi tôi viết bài Uyên Linh tôi bị phan hâm mộ của Uyên Linh chửi vuốt mặt không kịp . Nhưng tôi cũng chẳng tức làm gì . Vì tận sâu tôi hiểu lỗi của tôi là cái lỗi không khen ngợi Uyên Linh . Do vậy ở đời nếu ai đó mà có làm gì xúc phạm tới mình ; có những ngôn từ chẵng hay ho gì ; hoặc đối xử rất tệ với mình . Điều đầu tiên là mình nên nhịn . Nhịn và nhẫn nhục . Cũng cảm thấy tức thật đấy . Nhưng nhịn quen rồi tự nhiên con người mình thấy ở cuộc đời này chẵng có gì làm cho ta tức cả . Khi bỏ ngoài tai được tất cả ta thấy thật thoải mái làm theo ý mình . Hồi bé ở Hà nội tôi hay mặc đầm ; nên khi vô Sài gòn cũng như thế ; lại chẳng may sống ở một miền quê ; họ thấy tôi mặc đầm họ chửi khiếp lắm ; nhưng tôi mặc kệ ; quyền ăn mặc là quyền của tôi mà . Tôi chẳng làm xấu đi xã hội mà còn làm phong phú thêm mà thôi ; bởi ai cũng phải ăn mặc giống nhau hay sao ? phải có sự khác nhau ; xanh đỏ tím vàng cho màu sắc và kiểu cách của đường phô thêm sinh động chứ ? thế là mỗi lần ra đường ; người này chỉ trỏ ; người kia đàm tiếu ; họ cũng nặng lời lắm , nhưng mình MACKENO tất cả . Vì mình nghĩ mình có phong cách riêng của mình ; và cách ăn mặc của mình phù hợp với mình . Lập dị ư ? ai nói thì cứ việc vì tôi chẳng làm ảnh hưởng tới thuần phong mỹ tục của đất nước . Riết hoài ; họ cũng thành quen ; chẳng chửi nữa mà lại có người khen mới lạ chứ .
Thế đấy các bạn à ! Hãy tập cho mình biết nhịn khi ai đó ghét và nói xấu mình .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét