Hà nội vào đông , mùa lạnh với áo len , áo bông , người tròn quay vì các lớp áo lạnh , ngồi dưới gốc cây bàng trước nhà ôm thằng con trai bé bỏng . Giờ này đã 11 giờ đêm nhưng cô vẫn ngồi đó cùng con trai để bán nốt những cái bánh bao cuối cùng .
Vào đông trời lạnh , ăn miếng bánh bao nóng hổi mới tuyệt làm sao , người Hà nội ăn đêm ghé mua bánh thường nhìn cô với cặp mắt ái ngại :
Sao giờ này không dọn hàng , sao lại bế con nhỏ ra trời lạnh thế ?
Nhưng biết làm sao bây giờ chỉ mỉm cười nói rằng : " đã quen rồi "
Cô thực sự đã quen với giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông Hà nội . Khuya rồi nhiều người đã vào giấc ngủ ngon , còn cô thì chưa thể đi ngủ vì phải bán hàng Thằng con trai bé nhỏ nằm im ngủ ngon , dưới lớp khăn voan phủ che trên mặt .Thỉnh thoảng gió bấc thổi nhè nhẹ qua nhưng cô vẫn không thấy lạnh . Thật sự ấm cúng vì trên tay cô là đứa con trai , hơi ấm của nó tỏa ra cho mẹ nên rất ấm Mẹ ở đâu thì con ở đó . Thỉnh thoảng con trai ngọ nguậy đòi bú tí mẹ , thế là lại vạch bầu vú cho con bú . Hạnh phúc của người mẹ là được vinh hạnh trao những giọt sữa từ trong bầu vú của mình . Cô vẫn phải ngồi bán vì cô phải lo cho 2 đứa con , vì phải ăn , vì phải có sữa cho con bú . Nhìn thằng bé ngủ dưới ánh đèn đường lờ mờ , cảm giác của cô là bình an . Hạnh phúc của cô chỉ đơn giản là bánh không ế mà thôi
Nguyên tắc buôn bán của cô là không bao giờ bán bánh cũ cho khách hàng . Nhiều khi , trời nổi bão dông , bánh bán không hết , ngày mai cả nhà ăn bánh bao không phải nấu cơm . Có khi dư nhiều quá phải đem mời hàng xóm ăn , nhiều khi hàng xóm nhìn thấy bánh bao còn sợ vì bị ăn nhiều quá . Mấy tháng đầu tiên ra bán bánh , lỗ thì không lỗ , nhưng lãi ít vì bánh ế , nhưng nhà thì luôn phải ăn bánh trừ cơm . Kiên trì cho tới khi rất nhiều người ghé mua bánh của cô , vì họ nói cô không bao giờ bán bánh ế . Từ vài chục cái bánh mà cô bán lên tới hơn 200 cái trong một ngày , chỉ cần lãi 200 đồng một cái thôi nhưng ngày cũng kiếm đủ tiền chợ , tiền cho con ăn quà và đóng tiền học cho con gái . Vào những năm 90 lãi ngày gần 40 ngàn là rất nhiều rồi . Sáng lại rất sớm từ 5 giờ đã dậy để nhóm lò than và nhận bánh bao họ giao . Một động lực thúc đẩy cô phải làm việc là làm sao có tiền lo cho cuộc sống 4 miệng ăn , chồng lại còn đang đi học . Một tủ bánh ngọt và bánh bao nóng đủ nuôi gia đình lúc cuộc sống khó khăn . Có lần bạn bè gửi sữa tươi bán , bán không được cả nhà phải uống sữa tươi trừ bữa , bánh bao ế ăn với sữa tươi ; rất hoành tráng nhưng là bị ăn vì không muốn để ngày mai bán sữa thiu cho khách . Buồn cười : Con nhà nghèo mà toàn phải ăn bánh ga tô , bánh bao ế và uống sữa tươi .
Tiệm bánh ngọt , bánh bao của cô dần dà đông khách vì mọi người nói với nhau là ở đây luôn bán bánh tươi . Chồng đi học về không phải hỏi câu :
" em ơi hôm nay có phải ăn bánh ế nữa không ? " Mưu sinh là thế đấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét