Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Tản mạn chuyện là thật của gia đình

Lon ton từ Thủ đô Hà nội vào thẳng Sài gòn hòn ngọc Viễn đông  năm 1992, tay dắt con gái 5 tuổi , nách mang thằng con trai 13 tháng tuổi . Nghề nghiệp thì có sẵn trong tay nhưng không thể xin việc làm vì đi tới đâu cũng đòi hộ khẩu thành phố HCM . Thôi thì không đi làm ở đâu thì ta làm ở nhà vậy . Làm bất cứ điều gì có thể làm . Vốn là người có máu ham làm ăn lớn , nhưng mãi mà chẳng lớn nổi nên chỉ nho nhỏ mà thôi . Đủ cho cái gia đình bé con con 4 cái miệng ăn . Ngày chuẩn bị rời xa Hà nội  mẹ chồng nói một câu nhớ đời :" Nhớ là tôi chia vàng để nhà đổi nhà đấy chứ không phải đưa để anh chị vào Sài gòn ăn chơi tiêu xài hết rồi lại ra Hà nội báo tôi là không được đâu nhé "
 Cái cô dâu Miền nam này bị bà mẹ chống ấn tượng, ghét , vì chỉ thích ăn ngon , mặc đẹp . Nên bà mẹ chồng phải căn dặn trước . Ở Hà nội vất vả kiếm tiền nhưng ăn thì vào loại số một . Bà mẹ chồng đã từng chứng kiến cô con dâu mua 7 lạng thịt chó mà ngồi xơi sạch một mình vào buổi chiều mùa đông . Đêm nào cũng lượn thủ đô đi ăn tại phố Hàng bông nơi nào nghe nói bán hàng ăn ngon là phải ăn , ăn để biết ngon cỡ nào , dù cô cũng chẳng giàu có gì , mặc kệ thiên hạ vì ăn là nhu cầu , mà ăn ngon cũng là yêu cầu của vị giác . Mẹ chồng  tức anh ách vì cái cô dâu này nó làm cũng nhiều mà ăn cũng khiếp . Còn cô đơn giản nghĩ là : làm để mà ăn , để cho chồng con ăn tốt , ăn ngon thì mới có sức khỏe , thiếu ăn tiết kiệm thì chỉ cho tiền nuôi mấy ông bác sỹ thôi .
Vì ít tiền nhưng lại ham to , vào ngay một cái huyện xa thành phố mua một cái ao to nhất của xã , cũng rất cẩn thận chọn mua ao của ông phó chủ tịch Xã , ông ấy hẹn rằng chỉ trong 2 tháng hoàn tất giấy tờ , đổ đất một khoảnh nhỏ làm cái nhà ở cho vững vàng , còn ao để nuôi vịt cho thiên hạ bắt trộm , nuôi cá cũng để cho nó kéo lưới ăn cắp .  Sau 5 năm nhà nước nói là ông này lấy đất nhà nước bán nên thu hồi lại , thế là diện tích ao bị bé đi , đành phải đi thưa kiện về việc chủ đất không làm giấy tờ cho gia đình .  Đụng vào mấy ông lớn ở Xã thiệt mệt . Đơn thưa kiện cứ gửi đi lòng vòng từ cấp thấp lên cấp cao , rồi cấp cao lại thòng xuống cấp thấp . Loanh quanh mãi bao nhiêu năm , bao đời chủ tịch cũng chỉ muốn được làm giấy tờ nhà đất . Vậy mà Ông Xã đổi thừa ông Huyện , còn gửi đơn ra Trung ương thì không bao giờ thấy hồi âm . Ngậm đắng nuốt cay khi chủ quyền nhà đòi hộ khẩu , rồi hộ khẩu đòi nhà , tới năm 2008 lần đầu tiên cầm hộ khẩu trên tay rưng rưng nước mắt . Nghĩ là thoát nạn rồi , sẽ làm được giấy tờ nhà đất . Vậy mà khi lên Xã họ nói tranh chấp . Mà tranh chấp gì chứ ? tranh chấp với cái lão phó chủ tịch Xã bán đất cho mình . Kể cũng hay , nói là tranh chấp mà chưa bao giờ được Tòa án huyện mời để giải quyết .  Hỏi các ông xã lấy đâu ra cơ sở để nói là tranh chấp thì ông xã chỉ lên huyện mà hỏi ; hỏi ông Huyện thì chỉ ông xã cơ sở nói như thế
Thế là cái gia đình của cô , mang tiếng là con cái của bậc lão thành CM , vì cha mẹ đã vội nhanh già và chết không ai đỡ đần cho gia đình cô được , ông chồng phục viên thương binh mặt trận 479 , Đảng viên chỉ vì đấu tranh cho quyền lợi của gia đình mà bị nhiều lần đề nghị đuổi ra khỏi Đảng .
Cô là cái đứa cứng đầu ghê gớm , là người dám phi thẳng vào Thành Ủy thành phố HCM kiện thay cho chồng . Cái ngày cô lên gặp ngay chú Tư Nghĩa Ban kiểm tra Đảng Thành Ủy ,chỉ nói đơn giản với chú rằng : chồng cháu vào Đảng tại nơi chiến trường thì không thể vì đấu tranh cho quyền lợi của gia đình mà bị ra khỏi Đảng ; chú nói :" con cứ về đi , người ta cho chồng con Đảng viên loại gì cũng được , chú đảm bảo với con là chồng con không bị ra khỏi Đảng . Cô đã thành công vì dám nói lên sự thật và cũng may mắn cô gặp chú Tư Nghĩa là người ngay thẳng . Dạo đó ông Trương Tấn Sang còn làm bí thư Huyện ủy Bình Chánh , cô đã nộp đơn cho chính ông nhưng ông đã lờ đi và không giải quyết cho gia đình cô , Bây giờ ông đã là chủ tịch Nước rồi . Than ôi , cho tới bây giờ nhà cô vẫn chưa được làm giấy tờ nhà đất chỉ vì cô và gia đình luôn đứng thẳng , không biết luồn cúi . Chỉ thấm nhuần lời dạy của cha mẹ là ở đời thì phải thật thà , thẳng thắn . làm ăn lương thiện . Cái ngày mà các con cô đi học luôn phải ráng học giỏi vì để được  học trường công , nếu học kém không hộ khẩu rất mệt phải học đóng tiền nhiều hơn đã qua .
 Bây giờ cô có thể nhìn thẳng vào mắt tất cả những kẻ đã vùi dập gia đình cô là : hộ khẩu , chủ quyền nhà chẳng có ý nghĩa gì nếu con người ta chịu đựng để qua tất cả và có thể hát to bài hát : "Cuộc đời vẫn đẹp sao , tình yêu vẫn đẹp sao"
 Nhờ thưa kiện nên khả năng viết của cô mỗi ngày một tốt hơn và nghiễm nhiên cô lại có thêm một nghề làm đơn giúp những người dân ít chữ nơi cô sống . Họ biết đến cô đơn giản vì cô làm đơn không lấy tiền
Viết ra đây không hề có một dụng ý gì , chỉ muốn khuyên mọi người là dù ở hoàn cảnh nào cũng có thể vượt qua được , và hiểu rằng thời ấu trĩ  của các cán bộ cấp xã cũng đang lùi xa dần

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét